Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền

Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền

Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn

Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.


Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào

Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào

Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu

Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.



Thursday, July 28, 2011

Ken tròn 9 tháng

Còn mấy ngày nữa Ken được chin tháng, tuy tướng tá khỏe mạnh nhưng Ken lại hay đau phải uống thuốc gần hai tháng, cũng may là lên cân được mấy lạng, có lẽ nhờ thời gian đi an dưỡng ở Dalat.

Ken được 9,6 ký, cao chừng 73cm, mọc 6 cái răng, chiếc nào cũng to đùng như răng cọp và nhất là khi cuồng lên ken cắn thì phải biết, ba Hài kêu to, ông ngoại hít hà, bà ngoại phát cho một cái vào mông.

Ken biết đứng vào đầu tháng tám, giờ này thì men theo củi đi nhanh , Ken không cẩn thận như anh Pingu, Pingu lúc nào tay cũng vịn vào cũi và khi muốn ngồi xuống thì từ từ, còn Ken thì cứ hai tay thả ra bất cần biết mình sẽ rơi theo tư thế nào. Nhưng chính vậy mà Ken mau biết đi hơn. Bà ngoại cho Ken đi chơi thú nhún, Ken cầm chặt cổ con thú rồi để thú lắc lư, không sợ .

Lượng ăn của Ken cũng khác anh Pingu, mỗi sáng Ken uống 180ml, chừng 9 giờ một cữ sữa nữa, Đến trưa ăn gần một chén bột đặc, xế chiều là một cữ sữa, chiều lại bột và 9 giờ tối chấm dứt bằng một cữ sữa nữa. Ken không bú đêm dù bà ngoại cố ép, Ken cắn chặt răng lại dứt khoát là không.

Bây giờ Ken biết bật công tắc là nhìn đèn hoặc nhìn quạt máy. Bà ngoại hỏi: -Ken ! Máy bay đâu. Ken biết nhìn lên trời tìm máy bay. Đi phơi nắng, biết nhìn theo mấy con chó chạy loăng quăng.

Thương nhất, mỗi khi ba Hài , mẹ Đăng, dì Thư đi làm về, anh Pingu chạy ra đón, bà ngoại cho Ken chạy theo, bà ngoại cầm hai cánh tay , Ken cũng bương chạy, cười khoái chí, hai chân cố chạy cho bằng anh, phải được bế vào lòng Ken mới thích.

Mùa hè của Ken

Buổi sáng, khi cả nhà còn lơ mơ ngủ nướng, Ken thức dậy , uống sữa, tắm nước nóng và ra phơi nắng. Nhà ông ngoại nằm giữa lưng chừng đồi, hướng đông bắc nên hưởng nắng sớm, mới hơn sáu giờ đã thấy vầng đông. Ken thích tắm nắng ở đây hơn Saigon vì chỉ cần 10 phút ở Saigon đã thấy mướt mồ hôi, còn đây, tha hồ cho bà ngoại massage. Khi bà ngoại phơi nắng, Ken đưa đôi mắt nhìn quanh, cây cối xanh tươi, có cả cây trứng cá của ông Thuận bên cạnh, trái màu đỏ đẹp, Ken thích nhìn đám chó con chạy từ cổng nhà ông Thuận, bu vào ghế của Ken, bà ngoại lại nói:
-Ken! Ken! Ken thấy con chó không, con chó kêu gâu gâu.
Thế nào Ken cũng cười, nhe thêm hai chiếc răng mới mọc, tổng cộng, Ken có 6 cái răng rồi đấy nhe.

Ken có đôi mắt thật đẹp, to, đen, lông mi dài nhưng thích nhất khi Ken cười đôi mắt long lanh cười theo, khi Ken nhìn mẹ hay đòi bà ngoại, ánh mắt thật thương khiến bà và mẹ không cầm lòng phải đưa tay bế. Ở Dalat không có chiếc củi để Ken đứng, bà ngoại cho Ken vào chiếc sọt lớn đựng quần áo, Ken đứng thẳng người hai tay bám vào thành. Ken cứng cáp không thua anh Pingu ngày xưa.

Khi anh Pingu ra vườn theo chân ông ngoại, bà ngoại cũng bế Ken đi theo, Ken cầm được chiếc lá hồng giật mạnh, lá hồng rời ra , bà ngoại kêu: -Ai phá cây của ông ngoại đó.
Ken lại khoái chí cười.

Mới hơn tám tháng nhưng Ken chả thèm mè nheo, đi chơi ở đâu cũng chỉ giương mắt to ra nhìn nhưng chớ ai đụng vào vì Ken chỉ theo bà ngoại với mẹ Đăng khiến mọi người phát bực: -Cái thằng kỳ cục.

Nhưng cái thằng kỳ cục ấy lại rất đẹp trai và hay cười mới lạ chứ.

Một mùa hè

Năm nay lễ 30.4 và 1.5 nhằm ngày thứ bảy và chủ nhật nên nghỉ bù thành 4 ngày , mẹ Đăng và dì Thư lấy thêm ngày phép nên cả nhà Pingu quyết định lên Dalat thăm “mái nhà xưa”.


Khí hậu Dalat trong lành và mát mẻ nên cả nhà Pingu tha hồ mà ăn ngủ, buổi sáng ngủ thật đã con mắt mà chưa đến bảy giờ. Ngủ dậy là lên ông Cân ăn phở, bà Cúc làm cho Pingu một tô phở tái bằm, thịt bò mềm và ngọt, Pingu ăn không ngán, Pingu ăn hết cả cái lẫn nước, khi thì ba Hài đút, lúc thì ông Lạc, đôi khi được cả ông chủ quán Cẩn cho ăn. Ăn xong, bà ngoại còn gọi thêm một ly nước cam nguyên chất không đá mới tuyệt vời chứ.

Sau đó cả nhà đi uống café ở quán “Violette ngày thứ tư” quán thật đẹp và rộng, Pingu và em Ken tha hồ mà làm dáng cho mẹ Đăng chụp hình. Buổi tối thường lên nhà ông Vượng chơi đến tối mịt mới về nhà, khi ấy Pingu và em Ken mệt lử.
Được vài ngày ba Hài xuống trước để đi làm, mẹ Đăng và dì Thư chỉ thích ở nhà trùm mền ngủ, thỉnh thoảng lại rủ bà cố đi ăn bánh căn hay uống café ở nhà sách Phương Nam..



Đến lúc sắp về lại Saigon, bạn của mẹ Đăng ở Saigon gọi điện lên than Saigon như một lò lửa và bà Tí vợ ông Vượng bỗng nghĩ : Sao Đăng không cho hai em ở lại Dalat nghỉ mát, người ta còn đưa con lên Dalat ở khách sạn mà mình lại có cả một cái Dinh 4, mà không ở lại thì uổng”

Quả thật, mới có một tuần mà anh em nhà Pingu khác trước. ăn được, ngủ được và nhất là Ken không bị khò khè như ở Saigon, sau một hồi tham khảo thử xem ông bà ngoại có kham nổi cả nhà quyết định để anh em Pingu chơi thêm một tuần cho ông ngoại dọn dẹp xong mảnh vườn của ông rồi xuống, mẹ Đăng dặn dò:
- Nếu có gì thì xuống Saigon ngay.

Buổi sáng Ken dậy sớm được bà ngoại tắm rửa xong cho đi phơi nắng, nắng Dalat ấm và đẹp, bà ngoại cho Ken nằm thoải mái trên đùi, còn Ken mở to mắt nhìn đám chó con nhà ông Thuận bên cạnh chạy lon ton. Ken tắm nắng xong , sà vào giường gọi anh Pingu dậy, Pingu mở mắt nhìn em không càu nhàu như lúc ở Saigon, dường như ý thức không có ba mẹ thì vai trò của anh lớn lắm, Pingu làm vệ sinh xong vào uống một hơi hết ly sữa 240ml sau đó tùy theo ngày mà ăn phở, bánh mì hoặc xôi.



Bây giờ mới là thời gian Pingu thích nhất, Pingu được bà ngoại cho ăn mặc ấm áp, mang vớ đội mũ và đi theo ông ra vườn, ông trồng cây cảnh dưới những tán cây hồng lớn, mùa này hồng chỉ mới có quả xanh. Ban đầu ông ngoại làm vườn phía trước mặt nhà, bà ngoại bế Ken ngồi trên hiên nhà canh Pingu bởi có một cái hòn non bộ khá lớn mà ông ngoại đắp lúc dì Thư còn đi học, ông nuôi đủ loại cá nhưng giờ chỉ còn một con cá lau kiếng to gần bắp chân người lớn, Pingu bứt lá , nhặt đất thảy xuống hồ cho cá ăn, bà ngoại chỉ sợ Pingu té xuống hồ. Khi bà ngoại vào nấu cơm, Pingu len qua các chậu kiểng theo chân ông ngoạị, lúc ấy ông ngoại lại thủ thỉ chỉ cho Pingu : đây là trái hồng, đây là cây đỗ quyên nhưng Pingu nghe tai này bỏ qua tai khác.
Làm xong phía trước ông ngoại ra phía sau và bên hông, muốn lên vườn sau phải đi qua mấy bậc cấp, Pingu vừa đi vừa nghe tiếng bà dặn : phải đi cẩn thận không thì té, trên vườn khá rậm, ông ngoại dặn : coi chừng cành cây chanh kẻo bị gai đâm ( người lớn phiền phức ghê). Pingu được ông ngoại cho chiếc bay bằng nhựa , thế là Pingu xúc đất từ trong chậu thảy ra ngoài khiến ông ngoại nhiều lúc phải bỏ dở xuống hút điếu thuốc cho đỡ bực. Buổi chiều khi ông ngoại tưới cây, Pingu khoái chí được ông ngoại cho cầm vòi nước tưới lung tung. Đối với một đứa bé sống quanh quẩn trong chung cư thì khuôn viên nhà ông ngoại thật rộng lớn.

Cứ vậy một tuần trôi qua, ông ngoại vẫn chưa làm vườn xong mà hình như ông cũng không muốn làm vội, ông cứ từ từ mà làm và Saigon vẫn còn nắng và anh em Pingu lại ở thêm một tuần nữa, bà ngoại đã mua một chiếc đai để đai Pingu phía trước, bà ngoại ôm Ken phía sau, ông ngoại chở ba bà cháu lên chùa Viên Quang làm lễ Phật Đản, chạy vòng quanh hồ Xuân Hương xem rước xe hoa, Pingu khoái nhìn đàn ca nô hình con thiên nga chở du khách dưới hồ, ông ngoại chở vào vườn hoa chỉ cho Pingu xem chiếc xe ngựa trang trí như xe song mã ngày xưa.

Hang ngay, ăn xong lên vườn, chạy quanh nhà, đói bụng lại mở tủ lạnh lấy sữa uống, lấy bánh ăn, không ngày nào mà không ăn phở , khi thì ông ngoại chở đi, khi thì bà ngoại Chi đem xuống, Pingu tròn quay, hai má hồng hồng và tự nhiên lớn hẵn lên, nhất là khi mẹ Đăng gọi điện thoại Pingu vội cầm máy:
-A lô! Mẹ Đăng!.. Dạ…Dạ.
Chả biết nghe gì mà dạ cố.

Và khi mà ông ngoại quyết định cuối tháng về thì em Ken lại mọc một cái mụn ở ngay mông và cả nhà lập tức trở về lại Saigon chịu cái nắng oi của mùa hè.



Bây giờ nếu ai hỏi Pingu : “Ở Dalat Pingu thích làm gì nhất “ thì Pingu nói điều bí mật này mà mọi người đừng cười: “ Đó là mỗi lần Pingu mắc tè Pingu thích đứng ngay đầu dốc dẫn từ cổng vào nhà tè xuống, nhìn xem dòng nước chảy đến đâu, đôi khi Pingu còn chạy theo nữa. Kỳ cục!

Friday, April 29, 2011

Dạy em

Pingu có những nguyên tắc của riêng mình và không ai có thể khiến Pingu thay đổi: tỉ như đi học về tự mình cất cặp, treo cặp lên nắm tay cửa thì luôn hướng hình con mèo ra ngoài, nếu treo nhầm thì dứt khoát phải treo lại cho bằng được. Giầy dép thì bắt buộc phải để trên kệ, ngày trước ông nội lên chơi, để giầy gần kệ giầy, Pingu liền chạy ra xếp lên kệ ngay. Nhà có 2 cái đòn, 1 màu xanh, 1 màu đỏ và mẹ thì chỉ được ngồi cái màu đỏ, kiểu gì cũng không được lộn.

Và đồ chơi thì cái nào của Pingu, Pingu chơi, của Ken thì Ken chơi, không lôn xộn. Nhưng cái đứa mới 7 tháng kia thì đâu có chịu biết cái nguyên tắc đó, cứ cái nào Pingu cầm thì Ken đòi, không đưa thì Ken khóc mà đưa thì Pingu khóc. Bà ngoại lúc nào cũng:
-Pingu nhường em đi con.
Pingu tức lắm, mỗi lần vậy, Pingu lại tìm com chó mickey của Ken, bóp kêu chit chit, cái búa đập bốp bốp đưa cho Ken, để bà ngoại khỏi phiền, Đưa Ken, Pingu còn dạy em:
-Ken! Ken! Thank you anh đi.
Ghê chưa. Dĩ nhiên là Ken chỉ biết nhe 4 cái răng sữa mới mọc ra cười.

Wednesday, April 27, 2011

Nhà hàng 5 sao

Pingu có trí tưởng tượng khá phong phú ngay trong các trò chơi
Mỗi khi đi học về Pingu đổ thùng đồ chơi của mình ra, nằm dài ngắm các chiếc xe được xếp hàng theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, có hôm Pingu bảo: đó là xe lửa ( À! Xe lửa có nhiều toa mà mỗi chiếc xe Pingu tưởng tượng là một toa). Có hôm Pingu đặt chiếc xe nhỏ lên lưng chiếc xe lớn rồi nói với ông ngoại : xe hư ( À! Xe hư thì đâu đi được phải nhờ xe khác cẩu lên thôi)
Các đồ lắp ráp thì đủ thứ; xếp nhà, xếp xe.. có hôm Pingu cho hình người vào hộp vào bảo: người đi ngủ.
Xe đạp thì cột đủ mọi thứ lên xe trông phát phiền nhưng chất lên mà đi không rớt xuống là khoái chí.

Mấy hôm nay Pingu khoái làm ông bán phở, có hai cái nắp bằng nhựa Pingu làm tô, ông ngoại gọi:
-Cho tôi một tô phở nóng nghe, nhớ cho thêm nhiều nước béo rồi bỏ thêm trái ớt đó.
Pingu lắng nghe lời ông ngoại, hai mắt mở ta, tay cầm cục gỗ gõ gõ cứ như thêm đủ thứ mà khách dặn, xong bưng tới, chờ ông ngoại ăn xong, đưa tay lấy tiền, ông ngoại giả vờ bỏ vào tay Pingu, vậy là xong buổi bán hàng.

Hôm nay , ông ngoại cũng gọi một tô phở đặc biệt, Pingu làm xong đứng chờ, ông ngoại cầm tô phở ăn rồi đưa qua cho Ken:
-Ken ăn miếng.
Pingu la to:
-Không cho Ken ăn.
-Tại sao không cho Ken ăn.
-Ken ăn cháo.
À! Thì ra Ken chưa đến tuổi ăn phở, bà ngoại đành phải gọi:
-Nhà hàng ơi! Cho tui một tô cháo cho Ken.
Pingu làm tô cháo mới, bưng đến để ông ngoại cho Ken ăn.
Hay chưa, đâu phải muốn ăn gì là được đâu. Dẫu là chơi mà thôi.



7 tháng 15 ngày

7 Tháng 15 ngày, mới hôm trước Ken cân được 9.2kg, vậy mà chỉ sau vài ngày bệnh, Ken chỉ còn 9kg. Điều an ủi là mặc dù Ken hay bị bệnh hơn anh Pingu lúc nhỏ, nhưng cho dù bệnh sốt, ho sù sụ nhưng Ken vẫn ăn uống đều đặn, vậy nên mẹ cũng đỡ sốt ruột.

Ken đã có 4 cái răng, răng của Ken to như răng cọp chứ không chút chút như răng chuột nhắt của anh Pingu. Ken bị ngứa răng, bạ đâu gặm đó, đồ chơi có trong tay cái gì là bỏ miệng cắn ngay. Khác với anh Pingu, thích cắn vai ngừơi bế, Ken khóai nhất là dùng 2 tay túm lấy tóc người bế, kéo xuống sát để được gặm cái cằm. Thế mà, thứ duy nhất Ken không thích gặm đó là đồ gặm giành cho bé bị ngứa răng mà bạn ba mua mãi từ bên Singapore về cho con.

Mọi người đùa, đúng là Ken ham ăn, chỉ hơn 6 tháng, nhưng hễ Ken thấy mang bình sữa đến là 2 tay vội vàng, chụp lấy bỏ vào miệng. Và đến nay Ken đã có thể cầm bình sữa, tự uống, thậm chí Ken còn biết dốc bình lên cao cho sữa chạy xuống.

Ken nay đã ngồi vững, và hễ thả con vô cũi, y rằng Ken vịnh thành cũi đòi đứng lên. Con đứng chưa vững, còn nghiêng qua nghiêng lại, bà ngọai sợ Ken bị cong chân, lùn, không cho con đứng, nhưng để giữ cho con ngồi yên, không loi choi đòi đứng lên thì thật là quá khó.

Ken đã hiểu chuyện và biết giỡn nhiều, và đặc biệt Ken rất thích chơi với anh Pingu, không ai có thể làm Ken cừơi nhiều bằng anh Pingu, chỉ cần được ngổi sau lưng bác "tài xế" Pingu, ôm lưng "bác" lắc qua 1ại bài hát "bí bo bi bo, em là ôtô, lái xe đưa Ken đi....bác sĩ, đi siêu thị, đi học...." là Ken cười tít mắt





Thursday, April 14, 2011

Lớp trưởng Pingu

Ngày xưa Pingu ít nhõng nhẽo, đến khi có Ken, Pingu tranh thủ sợ bị bỏ quên, Pingu hay khóc toáng lên để mọi người chú ý. Mỗi buổi sáng đi học Pingu không bao giờ chịu nhận mình đi học mà dứt khoát: -Đi siêu thị.
Và bà ngoại chọc: -Đi siêu thị nhưng trưa ông ngoại đón.

Pingu lăn ra khóc đến khi cả nhà công nhận là đi siêu thị và trưa không biết có ai đón hay không, nhưng cũng lạ khi tới trường Pingu vào lớp không khóc tuy ba lô được ba Hài dấu trong cặp của ba đến trường mới mở ra đưa cho cô.

Hôm trước cô Đăng kể cho mẹ Đăng nghe: -Minh Thông vậy chứ ngoan lắm,vào lớp tự cất cặp và giày vào ngăn của mình xong ra đón bạn vào lớp phụ với cô. Minh Thông nói gì với bạn mà cô cũng không hiểu.

Thế là buổi sáng, bà ngoại giục Pingu: -Bà ngoại đi mua bánh mì gặp cô Hương, cô Hương cũng đi mua bánh mì, cô nói: bà về nói Minh Thông đi học sớm rồi phụ cháu đón bạn vào lớp, bạn khóc tùm lum.

Pingu nghe bà kể, mắt mở to và có cảm giác mình đã lớn nên uống sữa nhanh và lần đầu tiên tự mình đeo cặp đến trường.

Đã vậy trong lúc chờ ba mẹ, Pingu nghe tiếng anh Bin khóc, anh Pingu hơn Pingu đến 20 tháng và đi học đã lâu vậy mà đi học còn khóc, ôm lấy cánh cửa khiến chú Đen phải lấy tay kéo ra. Pingu ôm vai mẹ Đăng kể: -Anh Bin đi học khóc hu hu mẹ ơi mẹ, Pingu đi học cười. Nói rồi, Pingu nhe răng cười toe
Thương chưa

Ken mọc răng

Mấy hôm nay Ken ho lụ khụ như một ông cụ, rất nhiều lý do khiến Ken không khỏe nhưng có lẽ là do mấy chiếc răng nó hành: hai chiếc răng cửa dưới đã mọc xong nhưng hai chiếc răng cửa trên mới nhú ra chiếc thứ nhất, còn chiếc kia mới thấy đốm trắng, đã vậy hai chiếc bên cạnh sưng to lên và cũng muôn chòi ra khiên nước dãi chảy dài.

Bởi thế, bế Ken phải cẩn thận không thì ken ngứa răng bạ đâu ngặm đó, ngày xưa anh Pingu thích cắn vào vai còn Ken thì thích cắn cái cằm, Ken nghiến răng, hai tay ôm lấy đầu người bế rồi cắn. Đau lắm chứ không phải chơi đâu.

Dẫu khó ở trong người, nhưng hôm qua, bà ngoại, dì Thư, mẹ Đăng, anh Pingu và Ken cũng đi chơi ở Siêu thị Sách, anh Pingu vào nhà banh chạy khắp khuôn viên, leo núi, vượt chứng ngại vật, chui vào ống ngầm…, Ken đứng nhìn một lúc rồi sau cũng được bế vào nhà banh, cầm trái banh lên và cũng cười. Anh Pingu vào ngôi nhà rồi chờ dì Thư gõ cửa sổ, anh hét to:Hề! Rồi cười khanh khách. Ken được bế lên chiếc xe nhựa, Ken cầm tay lái, bà ngoại đẩy tới đẩy lui, Ken cũng khoái chí cười.

Hôm qua cũng là ngày đầu tiên Ken được đi siêu thị. Ken cũng giống anh Pingu: khi đi ra ngoài đường thì ngoan, chả khóc, chỉ đưa mắt nhìn quanh, như dọ hỏi và cười…

Pingu ở trường

Hôm nay ông ngoại đi đón Pingu, cô Đăng đưa Pingu ra và kể với ông ngoại: Giờ ra chơi, Pingu ngồi nơi thành xi măng của gốc cây, cô hỏi:-Minh Thông đang làm gì đó.
-Pingu ngủ. Rồi lấy tay để ngay lỗ tai giả vờ ngáy
-Minh Thông đang làm gì đó
-Pingu gọi điện thoại . Rồi đưa tay lên ngang tai gọi - a lô! Ông ngoại đón Pingu nghe.

Cô Đăng bảo:Ở nhà chắc Minh Thông quấn ông ngoại lắm, ở trường cái gì cũng : ông ngoại, ông ngoại

Thật vậy , mỗi lần Pingu đi đâu về dứt khoát là buộc ông ngoại xuống tận chân cầu thang đón, bế lên, lúc đầu Pingu gọi:
-Ông! Ông ngoại! Ông ngoại ơi!
Gọi đến khi ông ngoại nghe và xuống bế, Giờ thì còn phiền hơn, đứng dưới chân cầu thang, Pingu cho tay gang lưng quần giả bộ móc điện thoại bấm số, đưa tay lên lỗ tai gọi: -Ông ngoại! Ông ngoại ơi!
Bà ngoại bảo: Cháu phải gọi to thì ông mới nghe.

Nhưng dứt khoát là không, chỉ gọi vừa đủ nghe, mắt nhìn bà ngoại lạ lùng như thể bà ngoại là người nhà quê: có ai gọi điện thoại mà la to không. Nhưng vậy thì làm sao ông ngoại nghe và kịch bản bao giờ cũng là cảnh bị bà ngoại xốc lên vai, trèo hết bậc cầu thang để trước cửa nhà, Pingu khóc toáng, ông ngoại lại chạy ra ôm và bảo:
-Lần sau cháu gọi điện thoại to to thì ông mới nghe được.

Tài xế xe taxi

Pingu vốn giàu tưởng tượng. Khi bà ngoại anh Bin xách chiếc xe hơi nhựa đưa qua cho Pingu chơi vì anh Bin lớn không chui vô xe được thì Pingu khoái lắm. Pingu bắt ông ngoại ngồi ngoài lan can còn mình ngồi trong tận cuối phòng khách, gần tủ lạnh. Pingu ôm vô lăng xe giả bộ ngủ, ông ngoại đưa tay lên gần lỗ tai, giả bộ gọi điện thọai
-A lô tổng đài Taxi phải không, làm ơn cho tôi một chiếc xe taxi màu vàng, có số xe là số 1, ông tài xế tên Pingu nghe.

Pingu lắng nghe nhưng chưa vội chạy, khi ông ngoại giục:
-Nhanh giùm tôi nghe, tôi cần lên quận 1 gấp.

Bấy giờ Pingu mới bắt đầu đạp xe đến chỗ ông ngoại, nói huyên thuyên một hồi rồi bắt ông ngoại trả tiền, xong Pingu cất tiên vào túi.

Giờ Pingu trang bị cho mình một cuốn truyện để khi nào không có khách lại giả bộ đọc báo (cái này Pingu bắt chước ông tài xế taxi thiệt) và một chai nước để bên cạnh .
Pingu hào phóng cho em Ken tham dự, Khi ông ngoại gọi:
-A lô Tông đài……để tôi cho Ken đi khám bác sĩ.

Bấy giờ Pingu chạy tới và leo ra cho bà ngoại bế Ken vào. Tuy mới hơn sáu tháng nhưng Ken khoái được chơi với anh Pingu, Ken ngối vào chỗ, tay ôm cứng vô lăng, dù chưa ngồi cứng nhưng đôi chân nhỏm lên muốn đứng. Thấy hai anh em chơi mà thương.