Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền

Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền

Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn

Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.


Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào

Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào

Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu

Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.



Monday, May 25, 2020

KEN LÀM VĂN NGHỆ


Ken không có duyên làm văn nghệ, mỗi lần có dịp làm văn nghệ Ken đều bị đau. Lần tập văn nghệ cuối năm, Ken không đau, cô Trang cũng hồi hộp chờ Ken có triệu chứng gì nhưng tuyệt nhiên không thấy. Ấy vậy mà Ken không chịu tập văn nghệ. Cô Trang và cô Thể đều mắng vốn ông ngoại mỗi chiều ông ngoại đi đón hai an hem về.
Cả nhà xúm lại hỏi:
-Tãi sao con không tập văn nghệ.
Ken không trả lời:
-Ngày mai con tập nghe, để mẹ Đăng quay phim rồi làm đĩa cho con coi
Ken tỉnh bơ:
-Để Ken suy nghĩ.
Chả biết Ken suy nghĩ điều gì mà cuối ngày cô Thể mắng vốn:
-Hôm nay đang tập văn nghệ ,đang  cầm tay bạn Ly, Minh Nhật bỏ ra rồi không chịu tập nữa.
Chắc tại mắc cở rồi đây. Mẹ Đăng đi công tác, tối đó hai mẹ con thủ thỉ:
-Ken suy nghĩ xong chưa. Mẹ đi về là trình diễn văn nghệ đó. Mẹ về quay phim cho ken nghe.
Ken không trả lời nhưng anh Pingu về khoe:
-Hôm nay trường con tập thử văn nghệ có sân khấu. Con thấy em Ken cầm tay bạn Ly mà không thả ra đó.
Cả nhà mừng. Cái đứa nam tính mà phải lên sân khấu cầm tay con gái quay quay thì khó quá
Saigon 25.5.2014

MOON ĐI CÀ NHẮC



Cả nhà về Dalat ăn Tết. Buổi tối hay lên nhà ông Vượng chơi. Đến 9 giờ thì về. Dì Thư chở bà ngoại và Ken. Ken nhìn lên bầu trời:
-Bà ngoại ơi. Moon đi theo mình.
-Moon là ai?
-Moon là mặt trăng đó. Moon đi chậm chậm. Moon đi cà nhắc, cà nhắc.
Thiệt hết biết
                        Dalat 1.2.2014

CHỢ CỦA CẬU BOONG

Bà Trang từ Mỹ về. Bà ngoại, mẹ Đăng và Ken ra phi trường đón.
Ở phi trường còn có ông Hoành, bà Mai, cậu Bong, dì Thanh, dì Cún và cậu Lâm. Ken thấy cậu Bong Ken thích lắm. cứ quấn lấy cậu.
Sau đó cả nhà về nhà ông Hoành để tối bà Trang lên Dalat, Ken vào chơi với cậu Boong và to nhỏ với bà ngoại:
-Bà ngoại ơi! Nhà cậu Boong bán đủ thứ.
-Bán cái gì?
-Bán sữa nè, bán khoai tây chiên..
Đến lúc về, bà ngoại thấy Ken quyến luyến cậu Boong nên bảo:
-Ken thích cậu Boong thì hỏi cậu Boong thử xem có cho Ken ở nhà cậu Boong không.
Ken trả lời tỉnh rụi:
-Cậu Boong làm gì có nhà, Cậu Boong có chợ thôi. Chợ cậu Boong.
Bà ngoại cười , ngẫm nghĩ : Đúng quá! Vì nhà ông Hoành là một cửa hàng bán sữa ở trên đường Nguyễn Thông
Saigon 15.2.2014

Sunday, May 24, 2020

TIỂU SƯ PHỤ


Ken học lớp 3 nhưng trong mắt cả nhà thấp thoáng hình bóng nhóc con học lớp chồi. Ken học bài xong, sách vở để bừa bộn trên bàn. Bà ngoại càm ràm:
-Học xong thì phải xếp vào cặp liền, quên 1 quyển mai cô phạt ráng chịu. Nói mấy lần mà không chịu làm. Phải nhắc miết. Ken lì như trâu.

Ken òa khóc:
-Sao bà ngoại ví con với động vật.
Bà ngoại đứng hình, nghẹn lời:
-Bà ngoại xin lỗi, bà ngoại sai rồi, Thôi để bà xếp lại sách vở bù. Đừng khóc nữa.

Hôm sau thấy Ken nhơi chén cơm mãi không xong, bà ngoại thăm dò:
-Giờ nói Ken ăn chậm như rùa được không. Rùa là 1 trong 4 con vật linh thiêng của Việt Nam đó.
-Không, rùa là con vật.
-Không ví với động vật, ví với thực vật nghe.

Ken mở to mắt nhìn bà ngoại giỡn nhây:
-Ken chướng như cây xương rồng. Miệng Ken to như hoa mõm chó. Tay Ken dơ như hoa cứt chuột.
-Bà ngoại!!!

-Vậy thì ví với người đi. Ken hàm hồ như bà bán cá. Người hôi như ông bán mắm.
-Bà ngoại!!!

Ken nghiêm trang lên giọng:
-Con như thế nào thì bà ngoại cứ nói như thế đó: Ken lì, Ken dơ..chứ bà ngoại ví von, thêm bớt mà làm chi.Ghê thiệt.

“Tiểu sư phụ” nói y như câu: nhìn sự vật như thật sự chúng là…( Kinh Vạn Pháp Sinh Diệt)
24.12.2018

HAI PHÚT VINH QUANG


Hôm qua, cả nhà đi cổ vũ cho chú nhóc thi giải “Bóng rổ các nhà Thiếu Nhi toàn thành”.

Mỗi mùa hè, chú nhóc về quê ngoại, theo chân ông cậu họ lên nhà thờ Don Bosco để được các thầy luyện tâng và ném bóng, những ngày hè ấy đã thổi vào tâm hồn nhóc niềm đam mê cháy bỏng môn thể thao này ( nói cho văn hoa để bổ sung vào tiểu sử lỡ mai mốt nhóc thành danh thủ chứ mỗi mùa hè được nửa tháng chỉ đủ để nhóc cảm nhận trái banh bóng rổ nhẹ hơn banh bóng đá mà thôi). Hè năm lớp 3, nhóc xin đi học tại nhà Thiếu Nhi quận.

Sau 1 năm, nhóc được chọn vào đội tuyển. Oai ghê chưa! Nhà Thiếu Nhi chỉ chọn 22 vận động viên chia làm 2 cấp : khối tiểu học và trung học. Cả nhà đoán chừng huấn luyện viên chọn nhóc nhờ bộ dạng dễ thương, biết nghe lời hơn là tài năng bởi có lần ngoại đi đóng tiền, đứng xem nhóc chơi banh.

Thầy cho xếp hàng một, học viên ném banh vào rổ, ném xong thì chạy đứng phía sau, luân phiên như vậy. Có đứa lanh, ném trật, bèn chụp banh ném lần 2. Ngoại bảo cháu:
-Sao bà thấy có đứa nó ném 2 lần, sao cháu không nhanh chân mà ném thêm lần nữa,
-Ngoại có nghe thầy nói: ném một lần rồi ra đứng phía sau không.

Lần khác, thấy nhóc cứ lờn vờn phía ngoài, banh rơi ra xa, nhóc chạy nhặt banh rồi chuyền cho bạn, ngoại thắc mắc:
-Sao cháu không ném banh.
-Cháu là hậu vệ. Ném banh của tiền đạo.

Dì nhóc chen ngang:
-Khi nào thi đấu thấy đội nào mà có đứa đứng phía trước chụp được banh thay vì chạy tới ném banh vô rổ lại chạy ngược về phía mình tìm tiền đạo để chuyền banh thì đó là Pingu nhà mình.

Nhóc không thèm trả lời khuôn mặt tỏ vẻ: không biết gì mà cũng nói. Bởi vậy khi được chọn vào đội tuyển thì nó vui tựa như được lên cung trăng, cười hớn hở và khuôn mặt trang nghiêm hẳn

Giải đấu làm chú nhóc phấn khích cả tuần, nó chịu khó học bài mau, bỏ coi ti vi, nhịn máy vi tính, ráng làm ra vẻ người tử tế để dành thời gian luyện tập. Thầy cho học đến 8 giờ rưỡi tối làm cả nhà ăn cơm lúc 9 giờ.

Niềm phấn khích lan qua đứa em, nhóc em năn nỉ:
-Mẹ cho con nghỉ học Hội Việt Mỹ một buổi để đi cổ vũ nghe,
-Ừ. Giờ Pingu đi với cả nhà đến nhà Thiếu Nhi thành phố rồi chờ đội tuyển tới nghe.
-Không! mẹ cho con đi chung với các bạn. Tụi con được đi xe lam. Từ trước tới giờ con chưa được đi xe lam.
Tức cười thiệt. Thời buổi này, nhà Thiếu Nhi kiếm được chiếc xe lam để chở đội tuyển cũng là chuyện lạ. Nhóc em gật gù thông cảm :
-Lúc trước, Ken thi đấu cờ vua cũng được đi xe lam.

Sân vận động của nhà Thiếu Nhi thành phố khá rộng, các đội tuyển của gần 20 huyện có mặt. Giờ mới thấy sự khác biệt giữa đội tuyển quận nhà với các quận khác. Các vận động viên đội nhóc bụ bẫm, da trắng mịn trong bộ quần áo màu đỏ cam và trắng cạnh huấn luyện viên đội chiếc mũ phớt với bộ râu kiểu cách như giới showbiz. Các đội bạn da cháy đen với các ông thầy to cao lớn tiếng chỉ đạo.

Đội trung học của quận nhà thi đấu trước và ôm 19-1 quả banh vào rổ khiến khuôn mặt chú nhóc bồn chồn. Đến gần trưa đến phiên đội tiểu học của nhóc. Mỗi trận chỉ có 10 phút ra sân. Ra sân có 5 cầu thủ nhưng không có chú nhóc, cả nhà hụt hẩng nhưng cũng ra sức cổ vũ : đội nhí giữ khung thành mãnh liệt sau khi bị dẫn 5 trái đã gỡ được 2 trái.

Sau 5 phút, đội tuyển được nghỉ, lần này chú nhóc được thế vào, chú liếc về phía cả nhà rồi quay qua nói với bạn:
-Tui là tiền đạo đó nghe.

Cả 5 đứa chạy tới chạy lui, cũng đập, cũng ném nhưng không đội nào ghi được bàn. Sau 2 phút, ông thầy giơ tay đổi người, 5 đứa lúc nãy vào sân lại và nhận thêm 3 trái. Kết quả 8-3

Trở về nhà, nhóc im lặng, mệt vì thi đâu thì ít mà mệt vì chờ đợi thì nhiều. Dì nhóc an ủi :
-Dì thấy cháu cũng hay đó chứ. 2 phút mà giữ sạch lưới. Mà mấy đứa kia cũng kỳ, nghỉ gì có 2 phút, phải 5 phút là Pingu ghi bàn rồi.

Chú nhóc chắc cũng ấm ức vì trận đấu nên sáng thay quần áo đi học, nhóc đứng cách sọt đựng quần áo hơn 5 mét, ném cái chóc vào trong sọt, lẩm bẩm :
-Ném là vô liền mà sao thua ta.

20/10/2018


GIẤC NGỦ TRƯA HÈ



(Tặng hai anh em, nhớ một mùa hè bận rộn)
Pingu vừa tập đàn xong bản nhạc Hè về của nhạc sĩ Hùng Lân thì hai anh em bắt đầu kỳ nghỉ từ cuối tháng 5 đến giữa tháng 8. Ba mẹ bận đi làm nên giao việc trông coi hai anh em cho ông bà ngoại. Ông ngoại ở dưới nhà dì Thư, trưa mới lên nấu cơm nên bà ngoại lo chuyện chơi và học của hai đứa.
Bà ngoại em đã ngoài 60 nhưng trông bà còn khỏe mạnh nhờ mỗi sáng bà đi tập yoga, khi về bà ghé mua xôi gà cho anh Gu và bánh mì thịt cho em. Bà em biết kể chuyện cổ tích và chuyện tiếu lâm. Bà còn tranh coi phim hoạt hình với chúng em. Bà em rất thích chơi trò Hay Day nhưng khi có ông em thì bà tắt điện thoại sợ ông la…”. Bài văn tả bà ngoại em của Ken chính xác đến 80% so với thực tế.
Buổi trưa ở chung cư hơn trăm hộ nhưng yên ắng. Mặc dù mỗi đứa có phòng riêng nhưng tất cả dồn vào phòng của Ken trên chiếc giường 1m4. Chỉ cách nhau 2 tuổi nhưng Pingu chững chạc như ông cụ non còn Ken nhõng nhẽo không chịu lớn.
Bà ngoại còn dọn dẹp bữa trưa thì hai anh em đã vào giường. Chiến tranh bắt đầu xảy ra khi Pingu để chiếc quạt máy ngang người. Người Pingu to nên gió không lùa vào đến Ken
-Bà ngoại! Gu không cho con nằm quạt.
-Con lấy cái quạt khác
-Con nằm sát quạt thì đau.
Bà ngoại nói vọng vào:
-Pingu để quạt dưới chân thổi cho cả hai đứa
-Nhưng con không mát. Mà con xí trước mà.
-Không được xí. Để vậy đi.
Một lúc sau, bà ngoại vào thì hai anh em chưa ngủ còn ôm 2 cuốn truyện:
-Cất đi rồi đi ngủ
-Con coi chút xíu nữa.
-Không, ngủ đi rồi còn dậy, ngủ trễ tối lại không ngủ được.
Thiệt lạ, trời thì nóng, Pingu đòi quạt máy mà chèn tới 2 chiếc gối ôm vào người..
-Bà ngọaị, Gu lấy hết gối của con.
-Pingu trả gối cho em.
-Nó có 1 cái rồi.
-Mà Gu tới 2 cái gối ôm
Bà ngoại nằm chen vào giữa
-Mà Ken cần gì gối. Bà ngoại là cái gối ôm đây. Gu ôm 2 cái cho Gu nóng ráng chịu.
Ken quay mặt vô tường, đưa chiếc bụng cho bà ngoại ôm.
-Bà ngoại kể chuyện cho con nghe đi. Chuyện tiếu lâm nghe.
-Ngày nào cũng kể thì lấy chuyện đâu ra mà kể.
-Thì bà ngoại kể lại chuyện cũ. Chuyện 3 bao muối đi.
- Có một ông Ba Tàu chen lên chiéc xe buýt đông người. Ông vác một bao tải nặng. Ông nói:
-Xích ra cho ngộ ngồi rồi ngộ kể chuyện tiếu lâm cho bà con nghe.
Bà con dạt qua bên chừa chỗ cho ông. Ông bắt đầu kể:
-Ngộ đi buôn muối. Mỗi ngày, ngộ mua 1 bao muối, 2 bao muối, 3 bao muối. Hết chuyện.
-Trời chuyện gì mà lạt nhách.
-Bà con ăn mặn vừa thôi. Ba bao muối mà còn chê lạt thì ngày mai tui mua thêm 2 bao nghe.
Câu chuyện lãng xẹt mà lúc nào nghe Ken cũng cười. Gu chỉ nghe và cười mỉm. Hai anh em trằn trọc hoài không ngủ. Bà ngoại hăm:
-Giờ không ngủ thì dậy học nghe.
Chỉ trong chốc lát tiếng ngáy vang lên.
Chừng hơn tiếng đồng hồ sau:
-Hai đứa dậy đi, ngủ nhiều tối sao ngủ
-Con ngủ xíu.
Bà ngoại hết cù lét đứa này lại gãi lòng bàn chân đứa kia đến khi hai đứa chạm chân xuống đất mất nửa tiếng.
Giấc ngủ trưa hè bao giờ cũng bắt đầu và kết thúc y như vậy suốt gần ba tháng. Ngày mai đi học vào bán trú, không biết có dám cãi nhau, dành gối ôm với bạn, đòi cô kể chuyên nữa không…
30.8.2018

Tuesday, November 28, 2017

Thời gian sao nhanh quá


9 năm trước, bà ngoại về hưu, đóng gói sách vở lại, phần cho, phần bán ký. Mỗi lần về nhà, mẹ Đăng và dì Thư dọn dẹp lại bán lại cho. Giờ chỉ còn bộ sách toán lớp 4,5 gồm những bài toán khó dành cho học sinh giỏi.


Tối nay bà ngoại về Dalat, lục trong tủ sách lấy đám sách ấy về cho Pingu học. Những bài toán ấy bà ngoại dạy cho nhiều em học sinh, cho cả dì Khanh và cậu Long Huy thi vào lớp 6. 
Mau thật! Trẻ con lớn nhanh, người già thì


Tóc ai phơi trắng trên hè phốCứ ngỡ tơ trời đọng khói sương

Saigon 21.7.2017

500 anh em của Ken


Pingu đi thi robotics của trường Sylvan, cuộc thi dành cho trẻ em từ 7 tuổi trở lên, bài thi lắp ráp một con robot thú vật, có phần thuyết trình của thí sinh và vòng một được chấm bởi số điểm cộng từ số người like, commenht hay share clip của người dự thi trên facebook của nhà trường
Pingu may mắn nhờ cậu Long Huy nên lắp ráp thành thạo và sử dụng lập trình nhuần nhuyễn một con bò cạp biết đi, cắn và khạc ra lửa, mẹ Đăng quay thành một clip và gởi về ban tổ chức.
Ba Hài và ông ngoại không có facebook, bà ngoại và dì Thư ít bạn bè. Có mỗi mẹ Đăng nên lượng người like dĩ nhiên là không nhiều. Sợ Pingu buồn, Ken an ủi :
-Mai Ken lên trường kêu 500 anh em lớp Britist like cho Gu.
Đúng là dân chơi thứ thiệt, “Trùm nghe lén” mà cũng có 500 anh em, có điều chẳng có anh em nào biết xài facebook
Saigon 20.7.2017

Bướng

Hôm nay, cô giáo cho một tờ đề về để làm; một mặt là Tiếng Việt, mặt kia là toán. Có một bài toán:
8+7+9 =
Ken làm 8+7+9=+9 =24


Bà ngoại:
-Con làm kết quả đúng nhưng cách trình bày sai rồi. Sai cách trình bày họ cũng cho điểm.

Ken cãi:
-Cô con dạy như vậy.
-Con nhớ lộn chứ cô cháu không dạy như vậy đâu. Con phải làm như vậy
8+7+9= 15+9=24

Năn nỉ mãi, nói to, nói nhỏ nhưng Ken vẫn cương quyết không chịu sửa. Thấy Pingu đi học về. bà ngoại viết đề toán ra giấy nháp:
-Pingu. Con làm bài này cho bà đi.

Pingu làm bài tập đúng cách của bà ngoại. Ken nhìn anh với đôi mặt tin tưởng nhưng bảo:
-Cô Ken dạy như vậy.

Bà ngoại bực, thấy dì Thư, bà ngoại than. Dì Thư xem đề toán bảo Ken:
-Ken sửa lại đi chứ. Ken làm sai rồi đó.

Mẹ Đăng đi làm về, xúm lại nói nhưng Ken vẫn không chịu.
-Cô con dạy như vậy đó. Mình làm nhẩm mà

Bà ngoại năn nỉ:
-Con thấy cả nhà ai nỡ bày sai bao giờ.

Cuối cùng, Ken đành sửa theo ý cả nhà. Sáng hôm sau khi chuẩn bị đi ra khỏi nhà, mẹ Đăng xách ba lô trên vai, anh Pingu đeo cặp. Ken ngồi bệt xuống đất.
-Chờ chút.
-Trời còn chờ gì nữa. Đi học trễ rồi.
-Chờ chút.

Thế là Ken mở tờ đề ra, tẩy vết sửa hôm qua và ghi lại cách làm của mình.
Dì Thư lắc đầu:
-Ken khó dạy quá. Thôi kệ. Cho Ken lên trường học sai đi.
Ken ngước mắt nhìn lên, :
-Vậy con sửa lại nhưng sai dì Thư chịu nghe.
Rồi mới chịu xách cặp đi học.


Tối về:
-Bài làm sao con
-Cô không sửa.

Bó tay 
10.10.2017

*Mấy hôm sau. Bà ngoại:
-Bài toán sao con
-Nhà mình làm đúng!!

Dễ thương đến vậy là cùng

Mẹ Đăng dẫn Ken đi trắc nghiệm vân tay, người ta nói:
-Cháu có khiếu về văn chương nghệ thuật, có óc sáng tạo, có tài lãnh đạo, thấu hiểu được mình và mọi người. Nghề tương lai: làm lãnh đạo.
-Còn môn toán thì sao?
-Học được thôi.
-Còn cờ vua.
-Trong vân tay không thấy nói điều đó nhưng chắc cho cháu học đàn thì tốt hơn.

Mẹ Đăng tiếc tiền: nói gì mà trật lất, những câu trên đây dành cho Pingu thì còn đúng chứ Ken thì….phải chờ xem.

Mấy tuần nay, Ken bắt đầu học tập làm văn. Bài đầu tiên tả cô giáo. Đi học về Ken bí mật:
-Hôm nay con có chuyện vui. Bài tập làm văn của con dài và hay nhất lớp. cô khen
Cả nhà:
-!!!!
Cái đứa làm cả nhà lên bờ xuống ruộng nguyên cả mùa hè vì thay nhau dạy tập đọc và tập viết mà nay lại làm văn mà làm văn hay nữa! có nhầm không!!.
-Đâu đưa coi.
Mà hay thiệt nhất là câu:”…cô ơi, em đọc giỏi rồi, cô đừng lo cho em nữa..”.
Câu này đúng là văn của Ken, nó “ biểu lộ tâm tư tình cảm cá nhân”.

Hôm nay, cô cho ghi vở dặn dò: về chuẩn bị bài tả một người thân.
-Giờ Ken muốn tả ai
-Con tả dì Thư.
-Ủa! sao lại dì Thư. Mà không phải mẹ, ba, anh Pingu.
-Con thích. Mà bà ngoại để con làm đó nghe, bà ngoại không được đụng tới đó.
-Ừ. Nhưng nhớ cách làm bài tập làm văn đó.
Ken làm bài, tay che vở sợ bà ngoại nhìn lén. Bà ngoại bực:
-Ngồi thẳng lưng lên, che làm gì, bà có thèm đọc đâu.

Một lúc sau, dì Thư đi làm về:
-Dì Thư, con làm tập làm văn, tả dì Thư nè.
-Ôi! Hạnh phúc quá. Dì cám ơn con
-Chờ con làm xong con sẽ cho dì Thư coi trước.

Ken cắm cúi làm rồi cầm vở nháp đưa dì Thư. Dì Thư vừa đọc vừa bình:
-Vừa mở cửa ra, em đã thấy dì em ..( hay! mở bài này lạ, thường người ta tả : trong nhà em thương nhất là mẹ em)
..dì em rất đẹp, nhất là cái miệng .( ôi nhờ Ken mà nay dì mới biết dì có cái miệng đẹp).
dì cười rất phúc hậu và xinh đẹp ,(người đâu mà đẹp dữ vậy ta.)
Dì em là nhân viên văn phòng, dì em siêng năng nên được thầy yêu bạn quý ; (giờ là sếp quý nghe Ken, mà Ken chưa kể dì mới lên lương đó.)
Sáng trua chiều dì đi làm, tối dì mới về chơi với em ;( chính xác như con cá thác lác, đi làm cả ngày, tối mới về nhà, đúng !đúng!)
. Em rất yêu dì em. ( Dì cũng yêu con)
Dì Thư khoái chí vì là người thân đầu tiên được Ken nghĩ đến:
-Ken sửa lỗi chính tả, viết lại, xong dì chụp, dì để vào điện thoại của dì, lâu lâu dì mở ra coi.
Ken vui lắm, nghĩ mãi về bài tập làm văn. Trước khi đi ngủ Ken hỏi:
-Dì Thư! Mình có đề tên tác giả không?
-Có! Có!
-Bà ngoại nói bài văn của con thì người ta sẽ đề theo Nguyễn Nguyên Minh Nhật
-Ừ! Đúng đó.
Ken ngẫm nghĩ:
-Nhưng bài làm ở lớp, cô không cho đề đâu. Thôi con ghi ở nhà thôi.
Chà! Chắc trắc nghiệm vân tay bắt đầu hiệu nghiệm
26.10.2017

KHI NGƯỜI TA CÓ ĐAM MÊ

Năm lên 5 tuổi

Mùa hè ken lon ton theo chân anh Pingu đến Nhà Thiếu Nhi học nhạc. cả nhà năn nỉ Ken học Piano như anh Pingu. Ken lắc đầu:
-Guitar! Guitar! Chỉ guitar thôi.
Cả nhà chịu thua. Mẹ Đăng:
-Thích thì chìu. Đam mê đôi khi thành công.
Thầy giáo mua giùm Ken chiếc đàn cỡ trung. Ken ôm đàn như con ếch tha con nhái. Mùa hè trôi qua, Ken bỏ học vì đầu ngón tay bầm tím.
Chiếc đàn bỏ quên trên đầu tủ và Ken nhớ mơ hồ có một nốt Mi nằm đâu đó trên phím đàn.

Năm lên 6 tuổi.
Vừa ra khỏi lớp học Anh Văn V.U.S mặt Ken rạng ngời, miệng cười rộng đến mang tai. Ken kể
Hôm nay thầy hỏi:
- Ai biết đánh đàn guitar.
Ken giơ tay liền:
-Dạ.Con biết nốt Mi.
Thầy cười:
-Vậy về đội với thầy. Thầy là nhạc sĩ guitar.
Trong lớp chỉ có Ken được vẽ đàn guitar, còn các bạn vẽ cái khác.
Ôi! May mắn thay !!. Chỉ biết một nốt đàn mà Ken được làm bạn với một nghệ sĩ

Năm lên 7 tuổi.
Trước khi đi ngủ, Ken mơ màng:
-Bà ngoại! Hè này con đi học lại đàn guitar. Đàn guitar ít nốt hơn đàn piano. Mà con nghĩ nốt nhạc như cây bút chì màu. Mình đánh đàn như mình vẽ vậy. cứ lấy bút này vẽ rồi lấy bút kia tô, một lúc thành bức tranh.
Wa!! Chàng trai 7 tuổi của tôi!!
Một nốt nhạc không thể trở thành nhạc sĩ nhưng đôi lúc lại tạo ra anh chàng thơ thẩn làm thơ

21.11.2017
Phạm mai Hương