Dạo này “con cọp xanh” mọc quá chừng răng, hàm trên đến 8 cái, nhưng có một chiếc răng mọc lệch như răng khểnh khiến dạo này Ken cười trông thật có duyên. Hàm dưới nhú được 4 cái và chuẩn bị thêm hai cái nửa bởi thế Ken hay cắn. Ngày xưa anh Pingu tuổi con chuột, cắn chút xíu nơi hai vai, bà ngoại kêu :
-Cắn nhẹ thôi.
Pingu nhả ra. Còn Ken nghe kêu thì cắn một chút thịt nhưng nghiến một cái khiến đau đến trời xanh, nhất là khi Ken bực là Ken cắn ngay
Anh Pingu tranh đồ chơi với em bị Ken cầm tay cắn một phát đủ 8 cái răng, Pingu khóc to nhưng tính hiền không đánh em, từ đó bao giờ Pingu cũng giữ một khoảng cách hay bà ngoại phải canh chừng không cho “con cọp xanh” nổi cáu.
Giờ Ken cũng lớn, thích chơi với anh nên cũng biết giới hạn đòi hỏi của mình, đồ chơi nào của anh thì chỉ nhìn thôi, khi nào anh cho mới lấy. Thích nhất vào buổi sang khi anh còn nằm nướng, Ken bò qua rồi hai anh em cùng leo vào cái mền để ba mẹ khiêng ra phòng khách uống sữa và xem Tom and Cherry .
Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền
Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền
Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn
Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.
Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào
Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào
Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu
Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.
Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền
Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn
Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.
Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào
Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào
Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu
Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.
Tuesday, October 4, 2011
Xe cứu thương
Mỗi chiều ông ngoại đón Pingu đi học về, con đường khá xa, Pingu được ông ngoại đai chặt chẽ ngồi phía trước bụng . ông ngoại chỉ cho Pingu phân biệt xe bus thì dài, xe tải, xe taxi, xe đạp điện, xe cứu thương hú còi và đèn xoay xoay… Pingu còn biết nhìn đèn giao thông :
-Đèn đỏ thì xe dừng lại, đèn xanh xe được chạy…
Thỉnh thoảng trời không nắng trời không mưa, ông ngoại còn chở bà ngoại và Ken đi đón , lúc ấy Pingu ra dáng làm anh, thương em xong rồi lên xe ngồi, dọc đường thấy Ken loay hoay, Pingu bảo:
-Ken, ngồi yên.
Hôm nay dì Thư lên lương mua tặng Pingu chiếc xe chữa lửa thật đẹp, xe chạy một đoạn, dừng lại xoay vòng, cho cầu thang dựng đứng, đèn xanh và đỏ nhá và còi thổi vang dội. Pingu khoái chí, Ken bò ra sàn nhìn theo xe. Dì Thư bảo:
-Pingu, xe này là xe chữa lửa.
-Không, xe cứu thương.
Mẹ Đăng giảng giải:
-Pingu nhìn nè, xe cứu thương phải có thùng xe để chở người , còn đây là xe chữa lửa vì có cầu thang để leo lên nè.
-Không, xe cứu thương, có đèn nhấp nháy, xoay xoay.
Thật hết biết.
Bà ngoại để ý, hôm đi siệu thị, đến khu đồ chơi, cố tìm xe cứu thương mua cho Pingu để Pingu phân biệt nhưng ai mà làm xe cứu thương cho con nít chơi. Thôi đành để tự Pingu rồi cũng phân biệt được.
-Đèn đỏ thì xe dừng lại, đèn xanh xe được chạy…
Thỉnh thoảng trời không nắng trời không mưa, ông ngoại còn chở bà ngoại và Ken đi đón , lúc ấy Pingu ra dáng làm anh, thương em xong rồi lên xe ngồi, dọc đường thấy Ken loay hoay, Pingu bảo:
-Ken, ngồi yên.
Hôm nay dì Thư lên lương mua tặng Pingu chiếc xe chữa lửa thật đẹp, xe chạy một đoạn, dừng lại xoay vòng, cho cầu thang dựng đứng, đèn xanh và đỏ nhá và còi thổi vang dội. Pingu khoái chí, Ken bò ra sàn nhìn theo xe. Dì Thư bảo:
-Pingu, xe này là xe chữa lửa.
-Không, xe cứu thương.
Mẹ Đăng giảng giải:
-Pingu nhìn nè, xe cứu thương phải có thùng xe để chở người , còn đây là xe chữa lửa vì có cầu thang để leo lên nè.
-Không, xe cứu thương, có đèn nhấp nháy, xoay xoay.
Thật hết biết.
Bà ngoại để ý, hôm đi siệu thị, đến khu đồ chơi, cố tìm xe cứu thương mua cho Pingu để Pingu phân biệt nhưng ai mà làm xe cứu thương cho con nít chơi. Thôi đành để tự Pingu rồi cũng phân biệt được.
KFC
Dạo này Pingu quấn theo ba Hài, mỗi sáng Pingu tự đeo cặp rồi để ba Hài bế xuống không cần nhờ đến ông ngoại, ba để Pingu trước cửa nhà xe và lấy xe ra chở Pingu đến trường. Có hôm trời mưa, ba Hài gọi taxi để hai cha con cùng đến trường, lúc ấy Pingu vênh mặt ghê lắm, lấy tay để nơi tai gọi điện thoại:
-Taxi cố cồ Where are you?
Rồi tự trả lời:
-Im comming, I'm comming
Ba Hài đưa Pingu đi học nhưng chỉ có thứ bảy ba Hài mới đi đón, đôi lúc ba chở Pingu đi ăn KFC mà Pingu thường nói: -Ba, đi ăn chiên đi.
Từ khi Pingu đi học Pingu ăn được ghê, KFC mà Pingu ăn luôn 2 cái đùi chỉ không ăn vỏ vì hơi cay thôi, vậy nên dạo này đùi Pingu cũng chất lượng như đùi gà KFC .
Chiều nay, ông ngoại chiên đùi gà, ông đặt vào chén của Pingu nói:
-Pingu ăn chiên nghe.
Pingu khoái chí, cầm đùi gà đưa vào miệng cắn, ngẫm nghĩ rồi nói với ông ngoại:
-Cho Pingu ăn chiên của người ta đi!!
Ông ngoại nhìn cháu:
-Sao mà Pingu tinh thế
-Taxi cố cồ Where are you?
Rồi tự trả lời:
-Im comming, I'm comming
Ba Hài đưa Pingu đi học nhưng chỉ có thứ bảy ba Hài mới đi đón, đôi lúc ba chở Pingu đi ăn KFC mà Pingu thường nói: -Ba, đi ăn chiên đi.
Từ khi Pingu đi học Pingu ăn được ghê, KFC mà Pingu ăn luôn 2 cái đùi chỉ không ăn vỏ vì hơi cay thôi, vậy nên dạo này đùi Pingu cũng chất lượng như đùi gà KFC .
Chiều nay, ông ngoại chiên đùi gà, ông đặt vào chén của Pingu nói:
-Pingu ăn chiên nghe.
Pingu khoái chí, cầm đùi gà đưa vào miệng cắn, ngẫm nghĩ rồi nói với ông ngoại:
-Cho Pingu ăn chiên của người ta đi!!
Ông ngoại nhìn cháu:
-Sao mà Pingu tinh thế
Linh tinh
Pingu rất thích hát. Ngoài những bài hát cô dạy hay học lóm trên tivi, Pingu còn biết nhiều bài hát vui, có hôm Pingu lầm bầm :
-Con chó cụt đuôi ai nuôi mày lớn, dạ thưa thầy con lớn một mình con
Hôm nay Pingu đi học về, Pingu lấy hai ngón tay cho đi lần theo cánh tay của bà ngoại và nói :
-Con cóc, con cóc, bò lên dốc,bò lên dốc.
Và khi tay lên cao, Pingu cho tay vào nách bà ngoại nói tiếp :
-Chui vô hốc.
Thế là phá lên cười, hỏi Pingu ai bày, Pingu trả lời :
-Không phải cô bày, không phải bạn bày mà trong ti vi của bà ( Ý nói trong máy vi tính ở trường của bà hiệu trưởng).
Tối đến, bà ngoại dỗ em Ken ngủ, dì Thư cho Ken con sóc nhỏ bằng nỉ, bà ngoại cho sóc bò lên người Ken :
-Con sóc, con sóc, cột tóc, bò lên dốc, chui vô hốc, ngồi khóc.
Rồi cho con sóc chui vào bụng Ken, Ken cười khanh khách. Pingu chạy vào coi, mẹ Đăng lên tiếng :
-Kỳ cục, con sóc mà có tóc.
Pingu lắc đầu thở dài như ông cụ :
-Kỳ cục.
********
Mẹ đi siêu thị
Pingu ôm Lala vào lòng, ru, giọng còn ngọng nghịu nhưng trong trẻo ngây thơ:
-Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi, Con đi trường học mẹ đi trường đời
Dì Thư chọc
-Con đi trường học, mẹ đi siêu thị
Pingu dứt khóat, không chịu
-Không.... con đi trường học, mẹ đi trường đời
Cả một tối mà dì Thư không sao thuyết phục được Pingu
********
Ken giờ đã lớn, biết nhiều, hôm qua Ken nghịch lon sữa, bị lon sữa va vào chân đau điếng. Ken khóc, bò tới bà ngoại, đưa chân lên để bà ngoại thổi cho khỏi đau, ngủ một đêm, thức giấc, bà ngoại hỏi:
-Ken bị đau ở đâu.
Vậy mà kể từ đó, ai hỏi "Ken đau ở đâu", Ken vẫn nhớ, giơ chân lên cho thổi.
********
Buổi tối đi ngủ, mẹ Đăng đọc truyện cho anh Pingu nghe, Ken bon chen nằm bên cạnh, Ken nằm thật yên nghe mẹ đọc rồi mới qua phòng bà ngoại ngủ, bà ngoại lấy cuốn truyện mở ra, bảo:
-Ken kể chuyện cho bà ngoại nghe đi
Ken lấy tay chỉ vào truyện kể:
-Cắt..cắt
Bà ngoại lật qua trang khác, Ken lại chỉ vào:
-Cắt..cắt
Bà ngoại khen:
-Ken kể hay ghê.
Vậy mà khoái chí nhe hàm răng cười
********
-Con chó cụt đuôi ai nuôi mày lớn, dạ thưa thầy con lớn một mình con
Hôm nay Pingu đi học về, Pingu lấy hai ngón tay cho đi lần theo cánh tay của bà ngoại và nói :
-Con cóc, con cóc, bò lên dốc,bò lên dốc.
Và khi tay lên cao, Pingu cho tay vào nách bà ngoại nói tiếp :
-Chui vô hốc.
Thế là phá lên cười, hỏi Pingu ai bày, Pingu trả lời :
-Không phải cô bày, không phải bạn bày mà trong ti vi của bà ( Ý nói trong máy vi tính ở trường của bà hiệu trưởng).
Tối đến, bà ngoại dỗ em Ken ngủ, dì Thư cho Ken con sóc nhỏ bằng nỉ, bà ngoại cho sóc bò lên người Ken :
-Con sóc, con sóc, cột tóc, bò lên dốc, chui vô hốc, ngồi khóc.
Rồi cho con sóc chui vào bụng Ken, Ken cười khanh khách. Pingu chạy vào coi, mẹ Đăng lên tiếng :
-Kỳ cục, con sóc mà có tóc.
Pingu lắc đầu thở dài như ông cụ :
-Kỳ cục.
********
Mẹ đi siêu thị
Pingu ôm Lala vào lòng, ru, giọng còn ngọng nghịu nhưng trong trẻo ngây thơ:
-Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi, Con đi trường học mẹ đi trường đời
Dì Thư chọc
-Con đi trường học, mẹ đi siêu thị
Pingu dứt khóat, không chịu
-Không.... con đi trường học, mẹ đi trường đời
Cả một tối mà dì Thư không sao thuyết phục được Pingu
********
Ken giờ đã lớn, biết nhiều, hôm qua Ken nghịch lon sữa, bị lon sữa va vào chân đau điếng. Ken khóc, bò tới bà ngoại, đưa chân lên để bà ngoại thổi cho khỏi đau, ngủ một đêm, thức giấc, bà ngoại hỏi:
-Ken bị đau ở đâu.
Vậy mà kể từ đó, ai hỏi "Ken đau ở đâu", Ken vẫn nhớ, giơ chân lên cho thổi.
********
Buổi tối đi ngủ, mẹ Đăng đọc truyện cho anh Pingu nghe, Ken bon chen nằm bên cạnh, Ken nằm thật yên nghe mẹ đọc rồi mới qua phòng bà ngoại ngủ, bà ngoại lấy cuốn truyện mở ra, bảo:
-Ken kể chuyện cho bà ngoại nghe đi
Ken lấy tay chỉ vào truyện kể:
-Cắt..cắt
Bà ngoại lật qua trang khác, Ken lại chỉ vào:
-Cắt..cắt
Bà ngoại khen:
-Ken kể hay ghê.
Vậy mà khoái chí nhe hàm răng cười
********
Wednesday, August 31, 2011
Đồng phục
Ngày trước Pingu đi học ở mẫu giáo Minh Uyên mặc đồng phục màu trắng và xanh lơ, khi học trường ATY đồng phục cũng màu trắng và xanh lơ, chỉ khác trường ATY có cổ áo như áo chemise.
Ngày trước, mỗi sáng đi học Pingu đều mặc đồng phục đến trường nhưng từ ngày qua trường mới, nói cách nào Pingu cũng không chịu mặc đồng phục dù mẹ Đăng năn nỉ cách mấy cũng không được, thậm chí bà ngoại nhìn trên máy vi tính cũng thấy cô giáo thay quần áo cho Pingu nhưng đưa đồ đồng phục Pingu cũng lắc đầu, cô đành lấy bộ quần áo khác.
Cuối cùng mẹ Đăng phải nói lý do với cô giáo có lẽ Pingu sợ phải đi học trường cũ nên không dám mặc đồng phục và nhờ cô thuyết phục. Cô giáo gật đầu
Mấy hôm đầu, cô giáo chỉ cho Pingu xem bộ đồng phục mặc đẹp như thế nào, lấy các bạn ra làm mẫu, Pingu gật đầu nhưng vẫn lắc đầu khi nhìn bộ đồng phục. Đến ngày tổng kết hè, làm văn nghệ, Pingu cùng các bạn được trình diễn, múa minh họa cho các anh chị lớn hát nhưng Pingu cũng chỉ chịu thay chiếc áo mà thôi và dứt khoát hôm sau cứ quần áo bình thường mà mặc.
Một sáng, ba Hài đưa Pingu tới trường, cô Cúc nhìn Pingu hỏi :
-Sao Minh Thông không mặc đồng phục, thôi Minh Thông đi về đi.
Mặt Pingu sượng trân muốn khóc. Ba Hài phải lên tiếng năn nỉ : -Dạ ! Hôm nay Minh Thông lỡ quên. Ngày mai Minh Thông sẽ mặc, cô cho Minh Thông vào lớp nghe.
Và kể từ đó Pingu lên trường với bộ đồng phục dễ thương. Cô giáo hay ghê
Ngày trước, mỗi sáng đi học Pingu đều mặc đồng phục đến trường nhưng từ ngày qua trường mới, nói cách nào Pingu cũng không chịu mặc đồng phục dù mẹ Đăng năn nỉ cách mấy cũng không được, thậm chí bà ngoại nhìn trên máy vi tính cũng thấy cô giáo thay quần áo cho Pingu nhưng đưa đồ đồng phục Pingu cũng lắc đầu, cô đành lấy bộ quần áo khác.
Cuối cùng mẹ Đăng phải nói lý do với cô giáo có lẽ Pingu sợ phải đi học trường cũ nên không dám mặc đồng phục và nhờ cô thuyết phục. Cô giáo gật đầu
Mấy hôm đầu, cô giáo chỉ cho Pingu xem bộ đồng phục mặc đẹp như thế nào, lấy các bạn ra làm mẫu, Pingu gật đầu nhưng vẫn lắc đầu khi nhìn bộ đồng phục. Đến ngày tổng kết hè, làm văn nghệ, Pingu cùng các bạn được trình diễn, múa minh họa cho các anh chị lớn hát nhưng Pingu cũng chỉ chịu thay chiếc áo mà thôi và dứt khoát hôm sau cứ quần áo bình thường mà mặc.
Một sáng, ba Hài đưa Pingu tới trường, cô Cúc nhìn Pingu hỏi :
-Sao Minh Thông không mặc đồng phục, thôi Minh Thông đi về đi.
Mặt Pingu sượng trân muốn khóc. Ba Hài phải lên tiếng năn nỉ : -Dạ ! Hôm nay Minh Thông lỡ quên. Ngày mai Minh Thông sẽ mặc, cô cho Minh Thông vào lớp nghe.
Và kể từ đó Pingu lên trường với bộ đồng phục dễ thương. Cô giáo hay ghê
Đổi tên
Khi mẹ Đăng mang thai Ken vì nghĩ côp là Tiger mà bia Tiger không ngon bằng Henneiken nên cả nhà đặt tên Ken, vừa ngộ nghĩnh vừa vui. Sau khi bà Bình ở Mỹ về nghe tên Ken bèn phán : -Nghe có vẻ bợm nhậu ghê.
Dì Thư quyết định đổi tên thành Teppi. Đó là nhân vật hoạt hình của Nhật trong tập truyện Teppi Siêu Quậy mà ngày xưa cả bà ngoại, mẹ Đăng và dì Thư đều rất thích. Thậm chí trong nhà vẫn còn nguyện tập truyện 61 quyển mà thỉnh thoảng bà ngoại còn lấy ra xem lại.
Sau khi thuyết phục mẹ Đăng và bà ngoại đồng ý, dì quay qua anh Pingu : -Pingu kêu Teppi đi.
-Ken
-Pingu kêu teppi đi -Tep..ken
Rồi Pingu nhe răng cười láu lỉnh
-Pingu kêu Teppi đi -Teppi
Dì Thư khoái chí, coi như thuyết phục được Pingu, dì Thư gọi Ken : -Teppi - Ken đưa mắt tròn xoe nhìn : không hiểu
-Teppi - Ken bò ra đất tìm đồ chơi. Bà ngoại gọi :
-Ken Ken ngoái đầu nhìn. Mẹ Đăng cười :
-Thôi, Ken không chịu tên mới đâu. Kệ Ken cũng được
Dì Thư quyết định đổi tên thành Teppi. Đó là nhân vật hoạt hình của Nhật trong tập truyện Teppi Siêu Quậy mà ngày xưa cả bà ngoại, mẹ Đăng và dì Thư đều rất thích. Thậm chí trong nhà vẫn còn nguyện tập truyện 61 quyển mà thỉnh thoảng bà ngoại còn lấy ra xem lại.
Sau khi thuyết phục mẹ Đăng và bà ngoại đồng ý, dì quay qua anh Pingu : -Pingu kêu Teppi đi.
-Ken
-Pingu kêu teppi đi -Tep..ken
Rồi Pingu nhe răng cười láu lỉnh
-Pingu kêu Teppi đi -Teppi
Dì Thư khoái chí, coi như thuyết phục được Pingu, dì Thư gọi Ken : -Teppi - Ken đưa mắt tròn xoe nhìn : không hiểu
-Teppi - Ken bò ra đất tìm đồ chơi. Bà ngoại gọi :
-Ken Ken ngoái đầu nhìn. Mẹ Đăng cười :
-Thôi, Ken không chịu tên mới đâu. Kệ Ken cũng được
Nhóc lỳ
Nhóc Ken thật là tội, cứ khoảng mươi bữa là thấy phải đi gặp bác sĩ, từ một chú bé bụ bẫm lúc 2 tháng được 7 ký mà giờ 11 tháng vẫn chưa qua 10 ký. Thấy thương quá chừng
Ban ngày ba mẹ đi làm, anh Pingu đi học, Ken ở nhà cũng rất ngoan, nếu không đau cả ngày không một tiếng khóc. Buổi tối chờ anh Pingu về ra đón, được anh thương vào trán là khoái chí.
Nhưng bên ngoài Ken là một cậu bé lầm lì, Ken không bộc lộ tình cảm của mình, thậm chí đi chích ngừa, bác sĩ chích thuốc Ken chỉ kêu một tiếng rồi thôi, gặp người lạ Ken dúi đầu vào vai bà ngoại chứ không cười toe toét như anh Pingu. Được đi chơi, đi siêu thị, vẻ mặt Ken cũng tỉnh bơ, không biểu lộ cảm xúc nhiều như anh Pingu. Và đặc biệt, Ken không khóc nhiều, muốn đòi gì, Ken chỉ hét, và tiếng hét của Ken thì không gì sánh được, khắp cả chung cư đều nghe thấy
Wednesday, August 24, 2011
Xuống giường
Thật vô tình, buổi trưa, mẹ đang nằm chơi với Ken thì bà ngòai bước vào, Ken bò tới, đưa tay đòi bà. Mẹ đùa "giỏi thì bò tới đi, giỏi thì leo xuống giường, đưa cái mông xuống trước đó nhe" Vậy mà Ken hiểu, Ken từ từ xoay ngừơi đưa chân xuống.
Mẹ chọc bắt Ken phải làm đi làm lại đến phát cáu.
Thật thương, Ken lúc này đã lớn rồi
Friday, August 5, 2011
Ngôi trường mới
Pingu chuyển trường không còn học với cô Hương trong chung cư gần nhà nữa. Trường của Pingu thuộc nhóm trường ATY , trong hệ thống trường học Châu Á Thái Bình Dương. Chẳng hiểu mẹ Đăng tìm kiếm ở đâu trên mạng và sau ba lần đi tham quan thì Pingu nhập học.
Trường của Pingu không có khuôn viên cây xanh như các trường ở Dalat nhưng được cái sạch sẽ và chăm sóc chu đáo. Lớp của Pingu chừng 12 bạn có hai cô trông giữ. Mỗi sáng ba Hài và mẹ Đăng đi làm thì chở Pingu đi luôn, tới nơi ông cai trường lấy nhiệt độ đo ở tai rồi mới cho vào lớp khiến cả nhà yên tâm vì dịch tay chân miệng đang hoành hành. Sau đó ba mẹ đi làm và ở nhà bà ngoại mở mạng cho ông ngoại ngồi ngắm Pingu ở trường.
Thật gần gũi và yên tâm khi nhìn thấy Pingu trên màn hình, nhìn Pingu ngồi ăn và vét hết tô cơm mà thấy thương, mấy hôm đầu còn ít cơm ,Pingu lấy tay gãi đầu, gãi tai , cô giáo phải đút Pingu nói: -Cô xúc ít thôi.
Nhìn Pingu rời xa cả nhà đến trường học mà thấy thương, ngủ dậy mắt còn chưa mở hết mà tay đã gấp chiếc mền đem vào tủ cất, đến giờ cơm tự khiêng ghế, ăn xong đem đi cất. Ở nhà mọi việc đã có ông ngoại giành làm thay.
Hôm qua còn thấy Pingu lên bàn vi tính học nữa chứ, cũng chụp tai nghe vào tai trông chững chạc quá chừng.
Buổi chiều ông ngoại chở bà ngoại và Ken đi đón Pingu, Pingu chào cô ra về, chào ông bà ngoại và thương em Ken. Pingu đi học ở trường mới thấy vui và hồ hởi, ông ngoại hỏi:
-Ngày mai cháu đi học hay đi siêu thị?
-Đi học.
Vậy là vui rồi
Trường của Pingu không có khuôn viên cây xanh như các trường ở Dalat nhưng được cái sạch sẽ và chăm sóc chu đáo. Lớp của Pingu chừng 12 bạn có hai cô trông giữ. Mỗi sáng ba Hài và mẹ Đăng đi làm thì chở Pingu đi luôn, tới nơi ông cai trường lấy nhiệt độ đo ở tai rồi mới cho vào lớp khiến cả nhà yên tâm vì dịch tay chân miệng đang hoành hành. Sau đó ba mẹ đi làm và ở nhà bà ngoại mở mạng cho ông ngoại ngồi ngắm Pingu ở trường.
Thật gần gũi và yên tâm khi nhìn thấy Pingu trên màn hình, nhìn Pingu ngồi ăn và vét hết tô cơm mà thấy thương, mấy hôm đầu còn ít cơm ,Pingu lấy tay gãi đầu, gãi tai , cô giáo phải đút Pingu nói: -Cô xúc ít thôi.
Nhìn Pingu rời xa cả nhà đến trường học mà thấy thương, ngủ dậy mắt còn chưa mở hết mà tay đã gấp chiếc mền đem vào tủ cất, đến giờ cơm tự khiêng ghế, ăn xong đem đi cất. Ở nhà mọi việc đã có ông ngoại giành làm thay.
Hôm qua còn thấy Pingu lên bàn vi tính học nữa chứ, cũng chụp tai nghe vào tai trông chững chạc quá chừng.
Buổi chiều ông ngoại chở bà ngoại và Ken đi đón Pingu, Pingu chào cô ra về, chào ông bà ngoại và thương em Ken. Pingu đi học ở trường mới thấy vui và hồ hởi, ông ngoại hỏi:
-Ngày mai cháu đi học hay đi siêu thị?
-Đi học.
Vậy là vui rồi
Ken
Giỗ đầu ông cố ngoại, bà ngoại , mẹ Đăng, Pingu và Ken về Dalat, Mẹ Đăng và Pingu về Saigon trước còn Ken ở lại Dalat với bà ngoại.
Kỳ này có khá nhiều ông bà về dự lễ,tất cả hội tụ về nhà bà cố.
Buổi sáng Ken thức dậy, lo vệ sinh xong, Ken cùng bà ngoại và bà Trang lên ông Cẩn ăn phở, chơi chán về lại nhà bà cố ăn cơm, mọi người ai cũng thích và muốn bế Ken nhưng chán thật Ken chỉ theo bà ngoại .
Mấy ngày sau Ken quen dần, ông Cẩn dạy Ken đá banh, ông vo giấy báo để trong một túi nilon cho tròn rồi ôm hai vai Ken, bày:
-Ken co chân lên đá đi Ken.
Ken ngơ ngác nhưng rồi cũng biết co chân đá, được mọi người cổ vũ, Ken khoái chí cười toe.
Bà Trang cắt miếng bom cho Ken cầm và kêu:
-Ken cho bà Trang ăn với.
Ken biết đưa tay cầm miếng bom lên miệng bà Trang và cười khi bà cắn miếng bom.
Hơn mười ngày ở Dalat, Ken tròn in và lúc Ken cho dì Mai Anh , câu Cây, cậu Trâu bế thì cũng là lúc bà cháu cùng nhau về Saigon
Kỳ này có khá nhiều ông bà về dự lễ,tất cả hội tụ về nhà bà cố.
Buổi sáng Ken thức dậy, lo vệ sinh xong, Ken cùng bà ngoại và bà Trang lên ông Cẩn ăn phở, chơi chán về lại nhà bà cố ăn cơm, mọi người ai cũng thích và muốn bế Ken nhưng chán thật Ken chỉ theo bà ngoại .
Mấy ngày sau Ken quen dần, ông Cẩn dạy Ken đá banh, ông vo giấy báo để trong một túi nilon cho tròn rồi ôm hai vai Ken, bày:
-Ken co chân lên đá đi Ken.
Ken ngơ ngác nhưng rồi cũng biết co chân đá, được mọi người cổ vũ, Ken khoái chí cười toe.
Bà Trang cắt miếng bom cho Ken cầm và kêu:
-Ken cho bà Trang ăn với.
Ken biết đưa tay cầm miếng bom lên miệng bà Trang và cười khi bà cắn miếng bom.
Hơn mười ngày ở Dalat, Ken tròn in và lúc Ken cho dì Mai Anh , câu Cây, cậu Trâu bế thì cũng là lúc bà cháu cùng nhau về Saigon
Subscribe to:
Posts (Atom)