Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền

Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền

Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn

Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.


Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào

Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào

Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu

Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.



Tuesday, November 28, 2017

Dễ thương đến vậy là cùng

Mẹ Đăng dẫn Ken đi trắc nghiệm vân tay, người ta nói:
-Cháu có khiếu về văn chương nghệ thuật, có óc sáng tạo, có tài lãnh đạo, thấu hiểu được mình và mọi người. Nghề tương lai: làm lãnh đạo.
-Còn môn toán thì sao?
-Học được thôi.
-Còn cờ vua.
-Trong vân tay không thấy nói điều đó nhưng chắc cho cháu học đàn thì tốt hơn.

Mẹ Đăng tiếc tiền: nói gì mà trật lất, những câu trên đây dành cho Pingu thì còn đúng chứ Ken thì….phải chờ xem.

Mấy tuần nay, Ken bắt đầu học tập làm văn. Bài đầu tiên tả cô giáo. Đi học về Ken bí mật:
-Hôm nay con có chuyện vui. Bài tập làm văn của con dài và hay nhất lớp. cô khen
Cả nhà:
-!!!!
Cái đứa làm cả nhà lên bờ xuống ruộng nguyên cả mùa hè vì thay nhau dạy tập đọc và tập viết mà nay lại làm văn mà làm văn hay nữa! có nhầm không!!.
-Đâu đưa coi.
Mà hay thiệt nhất là câu:”…cô ơi, em đọc giỏi rồi, cô đừng lo cho em nữa..”.
Câu này đúng là văn của Ken, nó “ biểu lộ tâm tư tình cảm cá nhân”.

Hôm nay, cô cho ghi vở dặn dò: về chuẩn bị bài tả một người thân.
-Giờ Ken muốn tả ai
-Con tả dì Thư.
-Ủa! sao lại dì Thư. Mà không phải mẹ, ba, anh Pingu.
-Con thích. Mà bà ngoại để con làm đó nghe, bà ngoại không được đụng tới đó.
-Ừ. Nhưng nhớ cách làm bài tập làm văn đó.
Ken làm bài, tay che vở sợ bà ngoại nhìn lén. Bà ngoại bực:
-Ngồi thẳng lưng lên, che làm gì, bà có thèm đọc đâu.

Một lúc sau, dì Thư đi làm về:
-Dì Thư, con làm tập làm văn, tả dì Thư nè.
-Ôi! Hạnh phúc quá. Dì cám ơn con
-Chờ con làm xong con sẽ cho dì Thư coi trước.

Ken cắm cúi làm rồi cầm vở nháp đưa dì Thư. Dì Thư vừa đọc vừa bình:
-Vừa mở cửa ra, em đã thấy dì em ..( hay! mở bài này lạ, thường người ta tả : trong nhà em thương nhất là mẹ em)
..dì em rất đẹp, nhất là cái miệng .( ôi nhờ Ken mà nay dì mới biết dì có cái miệng đẹp).
dì cười rất phúc hậu và xinh đẹp ,(người đâu mà đẹp dữ vậy ta.)
Dì em là nhân viên văn phòng, dì em siêng năng nên được thầy yêu bạn quý ; (giờ là sếp quý nghe Ken, mà Ken chưa kể dì mới lên lương đó.)
Sáng trua chiều dì đi làm, tối dì mới về chơi với em ;( chính xác như con cá thác lác, đi làm cả ngày, tối mới về nhà, đúng !đúng!)
. Em rất yêu dì em. ( Dì cũng yêu con)
Dì Thư khoái chí vì là người thân đầu tiên được Ken nghĩ đến:
-Ken sửa lỗi chính tả, viết lại, xong dì chụp, dì để vào điện thoại của dì, lâu lâu dì mở ra coi.
Ken vui lắm, nghĩ mãi về bài tập làm văn. Trước khi đi ngủ Ken hỏi:
-Dì Thư! Mình có đề tên tác giả không?
-Có! Có!
-Bà ngoại nói bài văn của con thì người ta sẽ đề theo Nguyễn Nguyên Minh Nhật
-Ừ! Đúng đó.
Ken ngẫm nghĩ:
-Nhưng bài làm ở lớp, cô không cho đề đâu. Thôi con ghi ở nhà thôi.
Chà! Chắc trắc nghiệm vân tay bắt đầu hiệu nghiệm
26.10.2017

KHI NGƯỜI TA CÓ ĐAM MÊ

Năm lên 5 tuổi

Mùa hè ken lon ton theo chân anh Pingu đến Nhà Thiếu Nhi học nhạc. cả nhà năn nỉ Ken học Piano như anh Pingu. Ken lắc đầu:
-Guitar! Guitar! Chỉ guitar thôi.
Cả nhà chịu thua. Mẹ Đăng:
-Thích thì chìu. Đam mê đôi khi thành công.
Thầy giáo mua giùm Ken chiếc đàn cỡ trung. Ken ôm đàn như con ếch tha con nhái. Mùa hè trôi qua, Ken bỏ học vì đầu ngón tay bầm tím.
Chiếc đàn bỏ quên trên đầu tủ và Ken nhớ mơ hồ có một nốt Mi nằm đâu đó trên phím đàn.

Năm lên 6 tuổi.
Vừa ra khỏi lớp học Anh Văn V.U.S mặt Ken rạng ngời, miệng cười rộng đến mang tai. Ken kể
Hôm nay thầy hỏi:
- Ai biết đánh đàn guitar.
Ken giơ tay liền:
-Dạ.Con biết nốt Mi.
Thầy cười:
-Vậy về đội với thầy. Thầy là nhạc sĩ guitar.
Trong lớp chỉ có Ken được vẽ đàn guitar, còn các bạn vẽ cái khác.
Ôi! May mắn thay !!. Chỉ biết một nốt đàn mà Ken được làm bạn với một nghệ sĩ

Năm lên 7 tuổi.
Trước khi đi ngủ, Ken mơ màng:
-Bà ngoại! Hè này con đi học lại đàn guitar. Đàn guitar ít nốt hơn đàn piano. Mà con nghĩ nốt nhạc như cây bút chì màu. Mình đánh đàn như mình vẽ vậy. cứ lấy bút này vẽ rồi lấy bút kia tô, một lúc thành bức tranh.
Wa!! Chàng trai 7 tuổi của tôi!!
Một nốt nhạc không thể trở thành nhạc sĩ nhưng đôi lúc lại tạo ra anh chàng thơ thẩn làm thơ

21.11.2017
Phạm mai Hương

Thursday, June 5, 2014

Pingu tốt nghiệp đại học mẫu giáo

Hôm nay trường mầm non ATY làm lễ tổng kết năm học, cũng là lễ ra trường cho các bé lớp Lá của Pingu. Hôm nay con chính thức từ giã môi trường mẫu giáo, chuẩn bị bước vào lớp 1, bắt đầu thực sự bước vào đời. Thương Pingu lắm, nhìn con đứng trên sân khấu hát "tạm biệt búp bê, tạm biệt gấu bông để mai vào lớp 1" thấy thương con chi lạ. Các bạn con khóc, không biết khóc vì hiểu từ mai không được đi học ở ATY, không được gặp các bạn nữa hay khóc vì thấy cô giáo mình khóc rồi khóc theo. Các cô cũng khóc, khóc vì đã đưa được chuyến đò gắn bó với mình bao nhiêu năm nay đến bến vào không biết bao giờ mới có cơ hội cô trò gặp lại, hoặc có gặp lại thì tình cảm cô trò cũng đã khác rồi. Mẹ cũng khóc, khóc vì thương con quá, khóc vì từ mai con sẽ bắt đầu 1 cuộc sống khác, không còn được chơi đùa, nhảy múa mỗi ngày đến lớp nữa, không biết có phải do mẹ nghĩ quá không nhưng mẹ khóc vì nghĩ kể từ mai con bắt đầu “phải khổ” rồi. Pingu thương, cố lên con nhé, mong con luôn được khỏe mạnh, vui vẻ, hồn nhiên, con nhé.
Khác hẳn em Ken, Pingu rất có máu văn nghệ, chương trình biểu diễn tổng kết của trường, Pingu xuất hiện đến 4 tiết mục. Con nhảy aerobic, dân vũ rất sôi động, con đóng kịch cũng thật là dễ thương, có 1 điều mà ngay từ những năm lớp mầm, lúc nào lên sân khấu con cũng phải đứng gần “Anh Minh của con”. Đó là người bạn thân nhất của Pingu, đến cô Hường cũng phải mách bà ngoại “ 2 bạn này trong lớp lúc nào cũng phải ngồi sát với nhau, cô nhắc ngồi xa ra, vậy mà quay qua quay lại, lại thấy sáp lại gần nhau rồi. Ba Anh Minh thì bảo, hôm qua Anh Minh đi học về, mang cục kẹo của Minh Thông cho nói “ con cất đi để khi nào nhớ Minh Thông con đem ra nhìn”. Minh Thông thì bảo mẹ “con cất hình thẻ này của Minh để khi nào nhớ Minh con đem ra nhìn”. Thương lắm, mẹ mong con sẽ giữ được mối tình bạn này mãi mãi.
Chỉ còn vài tháng nữa thôi, con bước vào lớp 1 rồi. Được bà ngoại dạy mỗi chiều đi học về, bữa nay Pingu đã biết đọc được khá khá, chữ viết còn chưa cứng nét nhưng mỗi tối ngoài bài tập viết bà ngoại cho, con cũng viết được 1 vài dòng nhật ký, tuy nội dung đơn giản nhưng mẹ nghĩ đó là những trang nhật ký hay nhất, nó sẽ là tài sản quý giá của con sau này khi lớn lên, cám ơn bà ngoại đã tập cho con thói quen này. Pingu cũng khá thông minh, lúc này con đã làm được xong toán của học kỳ 1 rồi, mẹ dự định sau khi Pingu về Đàlạt chơi xuống, mẹ sẽ cho con học thêm toán Kumon, giúp con nhanh nhạy hơn trong suy nghĩ của mình.
Lúc này Pingu cũng bắt đầu biết đàn piano những bài ngắn ngắn rồi. Để tạo động lực cho con học, dì Thư nài nỉ “Pingu đi học rồi về dạy lại dì Thư với”. Đúng như yêu cầu, Pingu chăm học đàn hẳn ra, về nhà con tập nhiều hơn và còn dạy rất bài bản cho dì Thư nữa. Qua đó mẹ hiểu được Pingu nắm rõ những gì cô dạy, đếm nhịp, đọc gam rất tốt. Và cũng cái giọng điệu mỗi khi Pingu lười học bị bà ngoại la “dì Thư, giờ mà không học thì thôi khỏi học nữa nhe”
Nhưng cũng tội con, 1 tuần đi học ATY từ thứ 2 đến thứ 6, cuối tuần thì nào là anh văn, nào là đàn, không có ngày nào nghỉ, Tuy vậy nhưng con không bao giờ than vãn 1 lời, có những chủ nhật, cả nhà đi café ăn sáng, 1 mình Pingu đi học, nhưng con vẫn vui vẻ, “bye bye Ken nhe, Ken đi uống café đi, Gu đi học đây”. Mẹ hỏi, Pingu đi học nhiều vậy có thấy mệt không, nếu mệt thì nói mẹ cho nghỉ nhe. Con trả lời không suy nghĩ “đâu có mệt gì đâu, học mới giỏi chứ mẹ”. Thương con lắm, mẹ cũng cố không muốn tạo quá nhiều áp lực cho con, nhưng cuộc sống nay bây giờ là vậy rồi, phải tranh đấu càng ngày càng khốc liệt, nếu không tạo điều kiện cho con học hành đàng hoàng, sau này Pingu sẽ thua bạn thua bè rồi sẽ khổ con à. Cố lên con nhé.
Nhiều lắm, mẹ muốn ghi lại hết những chuyện xảy ra hàng ngày của con, những câu nói thông minh, ngây ngô của con nhưng lại lười, lại không có thời gian nên mẹ đã bỏ lỡ gần 1 năm nay không viết gì rồi. Tiếc ghê Pingu nhỉ.
Thương con, mẹ sẽ cố siêng, viết nhiều cho con hơn nhé.

Saigon, 31.05.2014

Lên mặt trăng

Chiều đến, hai an hem đi học về, tắm rửa xong rồi ăn cơm. Dạo này Pingu ăn tốt nhất là hôm nào có món hợp khẩu vị như : thịt kho tàu, cá chiên, trứng chiên với xúc xích…Ken thì ăn cầm chừng, hên xui, có hôm ăn nhiều, khi ăn ít.

Ông ngoại mới xem phóng sự tìm người lên mặt trăng,ông thích anh chàng trúng tuyển, ông bảo Ken:
-Cháu ăn ngoan, mai một cháu lớn,cháu thi lên mặt trăng.
Ken phụng phịu:
-Ken không lên mặt trăng đâu. Trên đó có ông ù 
Suy nghĩ một  lúc Ken tiếp:
-Lên đó không có sữa bò uống nữa.
Ông ngoại quay sang Pingu:
-Pingu ơi! Cháu lên mặt trăng không?
-Không, không có ba mẹ cháu. Lên đó buồn lắm.
                             Saigon 26.10.2013

Siêu nhân thiên sứ

Buổi chiều, Tivi đang chiếu bộ phim Hiệp sĩ Thiên Sứ. Bộ phim hoạt hình của Nhật. Bộ phim chỉ là cuộc chiến giữa 5 siêu nhân với thế lực ma quái nhằm bảo vệ trái đất. Tuy phim dành cho thiếu nhi trên 12 tuổi nhưng Pingu và Ken thích lắm.
Ken xí làm siêu nhân đỏ , Pingu nhận làm  siêu nhân xanh, rồi hai đứa phân cho ba Hài : siêu nhân đen, mẹ Đăng siêu nhân vàng và dì Thư siêu nhân hồng
 Bà ngoại và mẹ Đăng ghét coi vì cứ đánh nhau suốt. Một hôm Pingu bắt chước siêu nhân phát Ken một cái đau điếng. Ken khóc to. Hôm sau , Mẹ Đăng mách cô Trâm, cô Trâm bảo : bạn Minh Thông không coi phim siêu nhân nữa, coi hoài lên trường sẽ đánh bạn.
Pingu vốn hiền lành, quay sang coi hai con mèo và ba con gián ( phim chán chết nhưng biết làm sao). Khi Pingu học với bà ngoại, Ken mở Siêu nhân coi.
Buổi tối, ba Hài nói với Ken:
-Hôm nay ba Hài không sợ ông cáo cồ nữa vì có siêu nhân Ken bảo vệ rồi.
Ken thỏ thẻ:
-Cũng sợ chớ ba. Ken làm siêu nhân giả bộ thôi.
À ! Ra vậy

Thursday, October 10, 2013

Bức tranh gửi ông già Noel

Mặc dù mới xong Trung Thu nhưng Pingu tập vẽ và tập viết thư cho ông Già Noel để xin quà Giáng Sinh sau khi bày tỏ nỗi thắc mắc:
-Làm sao gởi được hả bà ngoại.
-Gởi được chứ. Mẹ Đăng làm được mà. Chỉ cần lên mạng là “sợt” ra địa chỉ.
Pingu vẽ hình ông già Noel và túi đựng quà. Pingu chỉ vẽ được khuôn mặt và chiếc nón, còn bộ râu phải nhờ bà ngoại, nhiệm vụ của Ken là tìm mỗi người trong gia đình thích gì báo cho anh biết. Pingu vẽ chiếc xe trượt cho Ken, cái bánh cho bà ngoại, lon bia cho ba Hài. Ông ngoại đang ngủ, Ken kéo mền:
-Ông ngoại thích gì?
-Ông ngoại thích kẹo.
Pingu bèn vẽ thanh kẹo chocolate mà ông ngoại thích.
-Dì Thư thích gì?
-Dì thích Ken.Nói Gu vẽ Ken cho dì
Ken mếu máo:
-Không được, dì Thư thích gì.
Sau một hồi chọc cho Ken tức phát khóc, Ken cho Pingu biết dì Thư thích đồng hồ và đôi vớ.
-Mẹ Đăng thích gì?
-Mẹ Đăng thích xe hơi.
Pingu vẽ sợi dây cột miệng túi lại, bắt đầu tô màu. Một lúc Pingu đem tác phẩm cho mọi người xem:
-Chiếc xe hơi của mẹ đâu.
-Không vẽ được, nó to quá. Ai biểu mẹ thích đồ chơi bự làm chi.
-Sao dì thích Ken mà sao Pingu không vẽ vô.
-Sao vẽ được, bỏ Ken vô bao sao Ken thở được.
Trời, Pingu hiền chi lạ. Chỉ có nghĩ ác thôi đã là không được. Vậy mà cái đứa” ba gai không chịu nổi  kia” sau khi xem bức tranh của anh xong phán một câu:
- Pingu vẽ ông già Noel như ở trần không mặc áo.
Hết biết
                             Saigon 26.9.2013


Pingu học tiếng Anh

Pingu học lỏm bỏm ở trường, học vừa chơi trên ti vi, học lai rai ở Hội Việt Mỹ vậy mà bà ngoại bị Pingu sửa lưng hoài.
Nghe mẹ Đăng bảo Pingu: go to school là đi đến trường, bà ngoại lanh miệng: -Go to bed là ngủ.
Pingu nhìn bà ngoại: -Bà ngoại nói sai rồi. Go to Bed là đi ngủ. Còn ngủ phải là sleep.
Ghê chưa!
Buổi tối Pingu chào bà ngoại: - Bà ngoại ngủ ngon.
- Bà ngoại thích Pingu chào bằng tiếng Anh à.
- Good night.
Bà ngoại cắc cớ: - Good night ai mới được chứ.
Pingu sau khi tham khảo dì Thư và mẹ Đăng :
-    Good night grandma.
Bà ngoại chào lại: - Good night Pingu.
Pingu dãy nãy: - Con không chịu đâu, sao bà ngoại lại nói tiếng Việt.
Mãi một lúc bà ngoại mới hiểu được ý của Pingu: - Good night son.
Bà ngoại bèn đố Pingu các từ chỉ  màu đen, trắng , xanh đỏ…
-    Đố Pingu màu nâu.
Pingu còn đang suy nghĩ, Ken cười cười:
-    Bó tay.
Thật ba gai không chịu được.

                             Saigon 10.9.2013

Đêm trung thu

Mới 7 giờ kém, chú Sơn tổ trưởng cũng là ba của Kẹo, gõ cửa rủ Pingu, Ken xuống công viên để vui trung Thu. Bà ngoại và mẹ Đăng đi theo.
Công viên khá đông người, trẻ em cầm lồng đèn sáng lung linh. Năm nay lồng đèn Trung Quốc ít được bán, người ta làm lồng đèn bằng giấy nhưng xài pin nên không sợ phỏng. Pingu và Ken cầm 2 chiếc đèn lồng, hồi hộp chờ đoàn lân
Tiếng trống lân dồn dập vang lên, mọi người chừa khoảng trống cho lân múa: hai con lân màu đỏ và màu vàng do đoàn lân khá chuyên nghiệp biểu diễn. Lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến con lân , Ken há miệng reo theo mọi người. Lân múa cảnh lấy tiền, người đứng lên vai nhau. Lân nhai ông địa. Vui nhất cảnh lân há mồn nuốt tiền. Bà ngoại đưa tiền cho Pingu cầm nhử Lân ăn. Ken cũng cầm tiền nhưng khi thấy Lân đến gần mình, Ken quăng tiền xuống đất, chạy núp sau bà ngoại
Tiết mục ảo thuật hấp dẫn không kém. Pingu ngồi phía trước cạnh bạn Kẹo, Ken còn đứng ngoài với bà ngoại, bà ngoại gọi Pingu:
-Pingu cho em ngồi với.
Ken len qua và đến gần anh. Pingu đặt bên cạnh mình một mảnh giấy  lót cho Ken ngồi còn mình ngồi bệt xuống đất. Mẹ Đăng nhìn Pingu chăm sóc em mà hài lòng.
Nhà ảo thuật khiến đám trẻ con reo hò không ngớt. Khi về nhà Ken kể cho ông ngoại nghe:
-Có ông kia, ông ám xì bùa ba la ra con chim đó ông ngoại.
Rồi tíu tít kể cho ông ngoại nghe chuyện lân ăn mất ông địa. Ghê chưa
Trung thu 2013

Wednesday, September 4, 2013

Bạn lớp trưởng lớp lá 2

Trong lớp lá 2, học sinh to con, chững chạc ra vẻ chị hai là bạn Phương Thảo. Phương Thảo làm lớp trưởng từ hồi còn ở lớp mầm. Chỉ khi nào Phương Thảo vắng mặt thì Pingu hay Anh Minh mới được thay.

Phương Thảo có uy tín với bạn bè, bạn nào không nghe còn nghịch ngợm, Phương Thảo xách cổ kéo về chỗ. Một hôm Pingu tâm sự với bà ngoại:
 -Bạn Phương Thảo cả ngày không cười một tiếng. Mặt mày cứ xì xèo. Mệt quá.

Mệt là phải vì cái đứa hay cười như Pingu làm sao giữ khuôn mặt xì xèo quá 10 phút.
                           
  Saigon 25.8.2013

Có ai cứu mình không

Ken đã ba tuổi qua thời kỳ lầm lì ít nói, nhóc bắt đầu nói nhiều nên bị cà lăm. Khổ thân anh Pingu cứ phải nhắc nhắc em: Ken, Nói từ từ thôi.

Mặc dù vậy nhưng Ken sử dụng nhiều từ rất chính xác. Ông ngoại hỏi :
- Cháu đang cầm cái gì vậy.
- Cọng tóc (Cọng!!! )

Tối hôm qua, Ken leo lên giường chuẩn bị ngủ, nhóc ôm cái gối, tự nhiên kêu:
Mình sợ ông cáo cồ quá, có ai cứu mình không

Cả nhà không nín được cười. Cũng biết Mình cơ đấy

                             Saigon 20.8.2013