Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền

Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền

Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn

Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.


Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào

Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào

Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu

Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.



Thursday, October 11, 2012

Pingu múa Tây Nguyên

Trường Pingu hay làm văn nghê. Mới văn nghệ cuối năm, Pingu làm cu tý trong ba bà đi bán lợn con, nay lại làm văn nghệ chào mừng năm học mới. Chẳng biết ở trường tập thế nào mà hôm nay Pingu bảo mẹ:
-mẹ nhớ mang cho con chiếc quần bơi
-Hôm nay tắm hồ bơi hả con? Sao không mặc đồ bơi siêu nhân
-Không để làm văn nghệ, không cần áo, chỉ cần quần
Cả nhà đoán già đoán non : tiết mục văn nghệ diễn tả cảnh học sinh nghỉ hè đi ra biển.
Đến ngày trình diễn ba mẹ đi làm không thể đến dự, ông ngoại chở bà ngoại và em Ken lên coi. Các tiết mục đều rất vui bởi các diễn viên diễn thì ít mắc tìm ba mẹ thì nhiều, Pingu cũng lên hát đồng ca với các bạn, lần này Pingu được cầm micro, có nghĩa là “giọng ca đang lên tuy chưa biết lúc nào xuống”. đến gần cuối chương trình lớp chồi 2 của Pingu trình bày  múa : em đến trường. ( mẹ lên rẫy , em đến trường …)
Bà ngoại ngỡ ngàng nhìn Pingu ở trần mặc quần tắm, quấn mấy mảnh vải làm xà rông của người dân tộc tây nguyên. Tất cả các phụ huynh đều hồ hởi theo dõi bởi diễn viên múa như các diễn viên thực thụ , cũng giơ tay lên trời, cũng nhảy nhót. Bài múa khá dài mà diễn viên múa không quên. Người Pingu trắng, tròn trịa, trông thật thương. Ai cũng khen Pingu múa đẹp!!!!

05.09.2012

Tuesday, September 4, 2012

Biệt danh

Mỗi lần đi siêu thị, bà ngoại cũng mua cho Ken một cái bánh pararotty, chiếc bánh tròn, thơm , có chút nhân ở giữa. Ông ngoại thương cháu muốn cháu ăn hết bánh, bèn bày trò: -Giờ Ken với ông ngoại nhậu nghe. Ông ngoại lấy mảnh đồ chơi lego làm ly rượu : -Ông bác này, ông ăn miếng mồi đi. Đoạn ông lấy miếng bánh đưa cho cháu, Ken bỏ vào miêng ăn ngon lành và lấy mảnh gỗ giả bộ uống và cũng khà một tiếng. Cứ vậy là Ken ăn hết cái bánh. Và nghiễm nhiên Ken nghĩ mình là “ông bác” Hàng xóm của Ken là bé Kẹo. Kẹo là con gái nên nhõng nhẽo và hay khóc . Một lần Ken khóc , bà ngoại chọc : -Thôi bà gọi Ken là “ông Kẹo” nghe Buổi tối, mẹ Đăng hỏi Ken: -Ken đi học tên gì? -Minh Nhật. -Ken ngoan thì mẹ gọi là gì? -Ông bác -Ken hư thì mẹ gọi là gì? -Ông Kẹo Đó Ken có nhiều tên nhưng cái hay là Ken phân biệt lúc nào mình tên là gì

Saigon 15.8.2012

Bài học từ cháu

Pingu đi học về, bày cho Ken chơi đủ mọi trò chơi : chơi xe, xếp hình, chạy nhảy …bà ngoại chỉ canh chừng để không xảy ra nguy hiểm.

Pingu thích nhất là trèo lên giường và nhảy tưng tưng. Ken bắt chước nhảy theo.
Bà ngoại sợ hai cháu ngã xuống đấy, bảo Pingu không chơi nữa mà Pingu không nghe.

Bà ngoại cáu: -Cái thằng Pingu này, mày phá vừa thôi chứ.
Pingu từ tốn: -Bà ngoại đừng gọi Pingu bằng” mày” , “ mày” là cái thằng nào.

Bà ngoại tròn mắt nhìn cháu, nhỏ giọng: -Bà ngoại xin lỗi, nhưng Pingu không được phá nữa nghe.

Saigon2 2.8.2012

Góp nhặt (tt)

Ken học nói

Còn hơn 20 ngày nữa đến sinh nhật thứ hai của Ken. Có lẽ có Pingu dẫn đường nên Ken mau biết nói, biết chơi. Giờ Ken có thể tham gia mọi trò chơi do Pingu bày ra và không hề bị lép vế.
Ken nói rõ ràng và sử dụng từ vựng khá tốt: -Ông ngoại ơi! Ăn phụ cháu đi.
-Bà ngoại ơi ! Pha sữa bình cho cháu đi. Bình lạnh á.

Bà ngoại cũng hay bày trò: -Ken không được khóc, Ken nói lại coi.
-Bà ngoại ơi! Pha sữa cho cháu đi. Hì ! Hì!

Ken cũng rất thích hát: từ những bài hát của anh Pingu: nu na nu nống, cái bóng nằm trong, con ong nằm ngoài….. những bài hát mà mẹ dạy: con vỏi con voi, cái vòi đi trước…bài hát ông ngoại ru ngủ: cắc cùm cum cắc cum cum cùm cum, đuốc lô ô bập bùng bên ánh đuốc…đến những bài tụng kinh của bà.

Một hôm Ken nằm thỏ thẻ: -Tất cả A Di Đà Phật, Nam mô A Di Đà Phật . Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật…

Bà ngoại thật không tin ở tai mình khi một đứa bé chưa đầy hai tuổi mà nhớ được danh hiệu hai Đức Phật

10.8.2012

Ken đi bơi
Mỗi sáng chủ nhật, ba mẹ cho hai đứa đến hồ bơi, chỉ vài lần, giờ này hai anh em xuống hồ bơi thành thạo, hai tay đeo hai chiếc phao tay. Pingu có thể bơi từ đầu hồ đến cuối hồ, còn ken thì ba hay mẹ phải phụ theo. Hai anh em bơi cả tiếng đồng hồ, khi tắm và thay quần áo xong.
Ken hỏi: -Mình đi đâu?
Bà ngoại hỏi lại: -Mình đi đâu?
Ken mở to hai mắt, suy nghĩ rồi trả lời: -Đi ăn sáng.

12.8.2012

Góp nhặt

Mẹ đi vắng
Mẹ Đăng đi công tác đến ba tuần, mà ba Hài cũng đi mất một tuần những ngày ấy, Pingu bề ngoài tưởng như bình thường nhưng trong lòng thì nhớ lắm.
Ông ngoại chọc: -Pingu nhớ mẹ Đăng ghê
Pingu nước mắt muốn chảy ra.

Buổi tối dì Thư hỏi: -Tối nay Pingu ngủ với dì nghe.
-Ừ! Nhưng Pingu chỉ ngủ mấy ngày mẹ đi công tác thôi nghe.

Mặc dù cũng ăn uống , ngủ nghỉ bình thương nhưng Pingu sút hẳn đi. Giờ mẹ Đăng về Pingu mừng lắm, Pingu bảo mẹ _Mẹ đừng đi công tác lâu nữa nghe.

20.5.2012

Cóc Kêu
Tưởng Ken lớn lên sẽ ít nói nhưng giờ thì Ken như con sáo, nói nhiều và không có ngọng như anh Pingu. Ken hay gọi: -Gu ơi Gu!
Giờ thì đổi: -Anh Gu ơi! Anh Gu à!
Ken biết nhiều bài học thuộc lòng mà Pingu học: nu na nu nống nè, dí dầu cầu ván đóng đi nè..Ken học rất mau và nhớ dai.
Ai cho gì bà ngoại bắt cám ơn, Ken nói: -Cóc kêu ( thank you).
Riết một chặp, dì Thư lên cơ quan cũng “Cóc Kêu” .Nói xong dì biết mình bị lịu tiếng của Ken.

Có hôm Pingu dạy em: -Ken nói thank you đi
-Cóc kêu
Pingu: -Sai rồi Ken nói thank you đi
-Cóc Kêu.
Pingu qua phân trần với bà ngoại
-Em Ken không nói được thank you bà ngoại ơi, Pingu nói được thôi.
Bà ngoại cười, lỗi tại bà thấy em chưa nói được nên bày cho em dễ đọc ai ngờ giờ không sửa được, thôi để từ từ em lớn.

21.5.2012

I ‘m Minh Thông
Pingu đi học về, khoe bà ngoại: -I’m Minh Thông. Đến giờ ăn cơn Pingu không chịu ăn bà ngoại dọa: -Pingu ăn ít thì Pingu là “ai em Minh Thông” còn Pingu ăn nhiều thì Pingu là “ai anh Minh Thông” Pingu tưởng thiệt: -Vậy cháu ăn nhiều nghe , để làm “ anh Minh Thông”
Bà ngoại tào lao thiệt

22.5.2012

Lễ phát thưởng
Mẹ đi vắng nên lễ phát thưởng cuối năm, ông ngoại chở bà ngoại cùng em Ken lên trường ATY rồi ông ngoại về nhà. Trường làm văn nghệ khá tốt , mỗi lớp có ba tiết mục : dân vũ, hát và tiết mục tự do và tất cả mọi thành viên đều tham gia nên có tài tử ra sân khấu. khóc mếu máo chỉ nhìn xuống khán giả tìm mẹ. .

Tiết mục dân vũ thì Pingu ngoáy khỏi chê ( hôm đi họp tổng kết cuối năm, cô giáo bảo : Pingu thích nhất là nhảy hip hop, lúc nào cũng năn nỉ cô mở máy để nhảy)
Tiết mục thứ hai là hát, hát bài tiếng Anh hẳn hoi , và Pingu cầm micro ghê không.
Lớp Pingu múa minh họa bài “ ba bà đi bán lợn con”. Mẹ Đăng tranh thủ về một hôm giữa kỳ công tác mua luôn bộ bà ba màu nâu. Cuối cùng thấy “ Cu Tý Pingu” trong bộ bà ba nâu với khuôn mặt sáng sửa , lí lắc ( hay bà ngoại thiên vị) và có nụ cười dễ thương.

Sau phần văn nghệ, đến phần phát thưởng: mỗi lớp sẽ có 3 bạn được phần thưởng giỏi xuất sắc, còn các bạn khác được phần thưởng giỏi . Vẫn biết chỉ là lớp Mần thôi và chỉ có giá trị khích lệ nhưng bà ngoại cũng hồi hộp khi chờ nghe cô Hiền xướng danh:
-Lớp Mầm 2, em Quốc Khánh, em Nguyễn Minh Thông…
Oai ghê chưa. Phần thưởng gồm một chú rùa bông, một chiếc xe tăng và một gói bánh.
Cả nhà mừng khi thấy Pingu ôm phần thưởng về.

Dì Thư : -Mới lớp Mầm mà được giỏi xuất sắc. Mệt chết được

26.5.2012

Thương em
Ba Hài và mẹ Đăng đi công tác về, Pingu được nghỉ hè thì ông ngoại về Dalat thăm nhà. Ở nhà có ba bà cháu lủi thủi với nhau. Sáng nay bà ngoại cho hai đứa xuống đường mua thức ăn, Pingu thấy em Kẹo cạnh nhà ăn đậu hủ sà xuống ngồi ăn theo , Ken không chịu ăn nên về nhà với bà ngoại. Pingu ăn xong theo ông ngoại Kẹo lên nhà Kẹo chơi không về nhà. Bà ngoại ở nhà nghe tiếng Pingu chơi với Kẹo cười khanh khách.

Ken ở nhà một mình buồn coi tivi chán, quấy đòi uống sữa, bà ngoại đưa bình sữa, không chịu khóc toáng lên, lại nghe tiếng chân Pingu chạy thình thịch về và nghe tiếng Kẹo khóc to.
Bà ngoại thấy bóng cháu về nhà ,vội mở cửa, thấy ông ngoại Kẹo bèn hỏi:

-Pingu chọc Kẹo khóc phải không anh.
-Không, Pingu đang chơi nghe tiếng Ken khóc bèn chạy về, dỗ em. Kẹo thấy Pingu về nên khóc.
-À là vậy

Vậy mà ở nhà ông ngoại cứ chê Pingu ít thương em.

29.5.2012

Message from HongKong

Mẹ đang ở sân bay, chờ được về với Pingu & Ken đây. Nhớ 2 đứa kinh khủng, mới đi có nửa tháng mà cứ như là cả năm rồi. Ngày nào mẹ cũng skype về nhà để được thấy & nghe 2 thằng nhóc quậy. Ken lúc này dễ thương lắm rồi, có lẽ con ngoan hơn cả anh Pingu. Mẹ skype, Ken liên tục xin ông ngoại đậu phộng để đút cho mẹ, nói chuyện với mẹ thì bẽn lẽn, còn che mắt mắc cỡ nữa. Thương nhất là nghe Ken gọi "Goo ơi, Goo". Anh Pingu thì nghe ba kể bữa nay lắm trò lắm rồi.

Wednesday, April 11, 2012

Ken - 19 tháng



Bà : Ken ơi, bà ngọai thương dì Thư nhe
Ken : không
Bà : Bà ngọai thương anh Pingu nhe
Ken : không
Bà : chứ bà ngọai thương ai
Ken : Thương Ken thôi

***************
Dì Thư : Ken, con chó kêu làm sao
Ken : Gâu gâu
Dì Thư : con mèo kêu làm sao
Ken : meo meo
Dì Thư : Ken kêu làm sao
Ken : xích ra

Vì mỗi lần Ken không thích ai chọc mình, đụng đến mình, Ken đã biết la tóang "xích ra"
***************

So với anh Pingu, Ken là 1 ngừơi cực kỳ thích đọc sách, Ken thích đọc sách hơn chơi đồ chơi, thích đọc sách hơn cả xem ti vi. Chỉ 19 tháng, nhưng Ken không bao giờ xé sách, mỗi tối bắt buộc mẹ phải đọc sác thì mới chịu đi ngủ. Hôm nào mẹ mệt, "trốn tránh trách nhiệm" là Ken lại "không chịu đâu, sách đi"

Mẹ : Ken, Alibaba nói sao để mở cửa
Ken : Vừng ơi mở cửa
Mẹ : gạo ơi mở cửa, cửa có mở không
Ken : không

***************
Ken cũng thích đi bơi lắm, Ken dạn nước hơn anh Pingu nhiều. Từ ngày mẹ cho Ken đi bơi, Ken khỏe hẳn,không đau vặt nữa nên đó là động lực chủ nhật nào cả nhà cũng rủ nhau đi bơi.
Một buổi tối, Ken lấy đồ chơi tòan lâu đài, tròng vào người như cái phao, nằm xuống đất đạp đạp như đi bơi. Mẹ thấy tội nghiệp, thồi phồng cái phao lên, tưởng để Ken chơi cho vui, ai dè Ken nằng nặc đòi đi bơi, dỗ sao cũng không chịu nín.



Friday, March 23, 2012

Ken

Ken quậy của mẹ,

Ken quậy đến hôm nay đã được hơn 18 tháng rồi, con biết nói sớm và nói nhiều hơn anh Pingu.
Bà : Ken ơi
Ken : Dạ
Bà : Ken có thương bà không
Ken : Có
Bà : Ken thương bà để ở đâu
Ken : để đây nè ( Ken lấy tay đập nhẹ lên đầu mình)
Bà : ở đâu nữa
Ken : ở tim nè (Ken lại đập tay lên ngực mình)
Ken nói nhiều lắm, cái gì cũng hiểu và nói được cả, con biết nói "ghê lắm" khi bủôi tối không dám thò chân xuống giường", "Gòo phá" khi mẹ hỏi ai phá đồ chơi đây, "ăn với" khi Ken muốn đòi ăn gì, "lấy đi" khi Ken muốn ai lấy gì cho... .rất rất nhiều từ. Điều đặc bịêt là Ken cực kỳ thích đọc sách, Ken thích đọc sách hơn cả xem họat hình, những quyển sách mẹ đọc cho con thì gần như con đã thuộc hết, Ken biết quyển nào là "La la", " Đi tè", "Á ù ăn luôn", "thỏ, rùa", " con heo".....Ken không xé sách như anh Pingu lúc nhỏ, Ken luôn đòi " sách đi, sách đi" khi muốn mẹ đọc sách.

Ra đường Ken lầm lì, ít nói, không cười, ai nói gì mặt cũng lạnh tanh, chàu gạu, nhưng ở nhà Ken cực kỳ dễ thương, ông ngọai là cưng Ken nhất nhà. Thương lắm khi bập bẹ tập nói, thương lắm khi không diễn đạt được thì dắt tay đến chỉ, thương lắm khi Ken nghiến răng, trợn mắt lúc muốn bày tỏ thương ai, nhưng cũng dữ lắm khi giành đồ chơi với Gòo không được thì hét tóang lên, xông vào cắn cho Gòo một cái thật đau.

Mặc dù, buổi tối Ken ngủ với bà ngọai & dì Thư nhưng trứơc khi đi ngủ, dứt khóat Ken phải nằm chơi với mẹ, đọc sách, hát nghêu ngao với mẹ với Gòo, nói chưa sõi nhưng Ken cũng đã nhớ nhiều bài hát
Bà : Cháu lên
Ken : Ba
Bà : Cháu đi mẫu
Ken : Giáo.....
Rất nhiều bài hát, Ken có thể hát đúng chính xác những từ cuối.

Giỏi nhất của Ken là chuyện đi tè. Buối tối, bà ngọai chỉ cần xi Ken tè lúc 11g, vậy là xong, Ken có thể ngủ 1 mạch đến sáng mà không tè ướt quần. Nhưng dở nhất của Ken giai đọan này là chuyện ăn uống. Hên xui, hôm nào hên lắm Ken mới ăn được 2/3 chén cơm, còn hôm nào xui (mà hầu như ngày nào cũng xui) là Ken chẳng chịu ăn gì cả, bà ngọai phải dụ đủ kiểu, không được đành phải cho Ken uống sữa bù, có ngày Ken uống bù lên tới 1500ml sữa. Vậy cho nên lúc nhỏ Ken tròn ủm, mẹ sợ Ken béo phì thì giờ Ken roi roi ngừơi, chẳng hơn gì anh Pingu lúc nhỏ.

Còn nữa, những câu chuyện dễ thương của Ken, mẹ hứa sẽ ghi lại hết Ken nhé
Thương Ken

Pingu

Lâu lắm lắm rồi mẹ chẳng viết gì cho con cả, vì lười, vì bận, vì không có hứng, vì... thật là tiếc nhỉ, khi không ghi lại được hết những ngày tháng thần tiên này của con.

Pingu của mẹ lúc này đã lớn lắm rồi. Con đã biết nói năng khôn ngoan hơn, lý luận hơn và bất cứ cái gì con làm thì cũng đều có lý do, tại vì con thế này tại vì con thế nọ. Có hôm con đi học lỡ tè dầm thì "tại vì chú Luân để cái quạt lạnh nên con tè trong quần luôn", con phá máy tính bị ba la thì "tại vì con đánh máy 1,2,3 mà " (chắc là ở trường cô dạy vi tính, về con phá máy ba và cho rằng con đang học, đó là điều hợp lý mà tại sao ba la con). Con đã chững chạc hơn, đám cưới, đám tiệc, đi đâu chơi mẹ cũng muốn cho con đi cùng mà không ngại gì cả. Đặc biệt Pingu gặp ai cũng biết khoanh tay chào thưa đàng hòang lắm, gặp người lạ cũng không ngại, cừoi nói vui vẻ khiến ai cũng có cảm tình.

Con nói chuyện thương lắm nên ở trường được các cô yêu quý nhiều. Mẹ hỏi ở nhà ba mẹ gọi con là Pingu, Ken gọi con là Gòo, đi học cô Hoa gọi con là Minh Thông, cô Hương gọi con là gì... con suy nghĩ 1 lát, miệng cười rất chi là lém " Cục cưng"

Lúc này chuyện ăn uống của con là khỏe nhất, ngòai những bữa ăn ở trường, về nhà đến giờ ăn, ông ngọai múc cho con 1 tô thiệt bự, con ăn 1 lóang là xong, gọn gàng, sạch sẽ, ngòai ra còn váng sữa, trái cây, yaourt và đặc biệt là sữa hộp, không cần nhắc nhở, nài nỉ gì cả, con ăn tất cả những gì đưa cho con, nhiều khi còn phải cản không cho ăn thôi thì " bể bụng tè le tét lét bây giờ". Giờ thì con tròn ủm, chắc nụi, nhưng cũng vì tròn quá nên cả nhà sợ con bị lùn. Để cải thiện tình hình, mẹ quyết tâm cho con & Ken đi bơi mỗi cuối tuần. Con thích lắm, áo phao thì mặc sẵn, ba thì luôn túc trực bên cạnh, mẹ thì ngồi ngay trên thành hồ, vậy là yên tâm, con vùng vẫy, đập nước, cười hét thỏa sức.

Buổi tối đi ngủ con đã hết phải mặc tã nhưng cơ thể con không giữ được nước, hễ uống nước hay sữa vào là con đi tè liên tục đã vậy lại còn ngủ say nữa nên ba mẹ phải để đồng hồ báo thức canh kêu con dậy đi tè. Đó là điều dở nhất của Pingu mà mẹ chưa biết phải làm sao để cải thiện tình hình.

Bước vào tuổi này, con cũng chướng lắm, nhiều khi nói không chịu nghe lời, bị bà ngọai la và cho ăn đòn nhiều hơn. Nhưng nhiều lúc con hư, mẹ chỉ cần nói "mẹ giận Pingu rồi" và làm bộ mặt giận thiệt, vậy là con sợ ngay, biết cười cầu tài và xin lỗi mẹ.

Con đã biết hát rất nhiều bài, trong số đó cũng không ít những bài hát tiếng Anh dài và khó, chỉ cần mẹ hát đi hát lại nhiều lần, Pingu nghe là thuộc ngay, không cần mẹ chỉ. Có những bài mẹ chẳng biết Pingu nghe và học ở đâu nhưng lâu lâu lại nghe Pingu đọc, hát 1 lèo, đến giật mình.

Còn rất nhiều những điều dễ thương của con, mẹ hứa sẽ cố gắng ghi lại mỗi ngày để khi con lớn, đọc lại, biết đựoc ngày xưa mình đã lớn lên thế nào.

Thương con, Pingu

Monday, January 16, 2012

Bài dự thi " Gia đình Nấm" - trường ATY



Bài dự thi đoạt giải " Gia đình Nấm" của trường ATY

Ngày ấy, khi Pingu còn học ở trường nhà trẻ Minh Uyên, một trường tư thục nhỏ giành cho các bé trong khu chung cư.
Bây giờ, Pingu đã là học sinh lớp Mấm trường mẫu giáo chất lượng cao ATY.

Ngày ấy, mỗi sáng mẹ gọi Pingu thức dậy đi học, Pingu uể oải, "cố nướng", lè nhè, không chịu dậy, mẹ phải làm đủ cách mới "dụ"được Pingu ra khỏi nhà. Xuống cầu thang, Pingu mặt phụng phịu, đòi mẹ bế đến tận cửa lớp, có hôm lại còn khóc mếu máo không chịu vào, thấy thương.
Bây giờ, mỗi sáng, đúng 6g15, mẹ gọi Pingu dậy, tuy cũng mất 5-10' để Pingu tỉnh ngủ nhưng sau đó con uống sữa, làm vệ sinh nhanh gọn, vui vẻ và ra vẻ rất tự hào khi được khóac bộ đồ đồng phục ATY (không phải đồ đồng phục Pingu không chịu mặc đâu nhé), để kịp đúng 7g10' đi học. Đến cầu thang, nhìn thấy bạn ở lầu trên đựơc mẹ bạn bế xuống, Pingu còn vỗ ngực tự hào " Pingu tự đi".

Ngày ấy, mỗi tối đi ngủ, mẹ hỏi "Pingu, mai con đi học hay đi siêu thị" - "Đi siêu thị"
Bây giờ, mẹ hỏi " Mai Pingu đi siêu thị hả" - không cần suy nghĩ, Pingu đáp " không, học trường ATY"

Ngày ấy, không biết do con còn nhỏ, được bảo bọc trong vòng tay ông bà, ba mẹ đã quen, nên khi rời xa, con lạ lẫm, chung quanh không có người thân, vào lớp các bạn đều giống nhau, không còn được cưng chìu như ở nhà nữa nên con không có hứng thú đi học, lúc nào cũng kiếm cớ để được nghỉ học.
Hay do bây giờ con đã lớn khôn, con đã ý thức được
Hay do bây giờ được học trong môi trường lý thú của ATY, hay do cô Trúc, cô Hương, hay do bạn Anh Minh, bạn Kim Ngân... mà giờ đây mỗi ngày đi học của Pingu là một niềm vui. Và để rồi khi về nhà con mang tiếng cười cho cả nhà bằng những câu chuyện thật đáng yêu, ngây thơ ở lớp

Từ ngày học trường ATY, Pingu thay đổi nhiều. Buổi chiều đi học về, Pingu tự xếp giầy lên kệ, xong đi thẳng vào phòng, treo cặp lên móc, mà phải treo đúng hướng cặp ra ngòai nhé, không làm ẩu đâu à, sau đó rất chảnh chẹ, quay qua ôm thương em như tỏ vẻ ta đây lớn rồi, phải làm việc lớn, phải đi học, không như em chỉ ở nhà mãi thôi. Những ngày đầu đi học ở trường, nhìn thấy Pingu trên màn hình, nhìn Pingu ngồi tự ăn và vét hết tô cơm mà thấy thương, có hôm còn ít cơm, Pingu gãi đầu gãi tai, cô giáo phải đút cho con, vậy mà giờ đây, buổi chiều về, đến giờ cơm, con không cho bà ngọai xúc nữa, mà giỏi lắm nhé, con xúc rất gọn, không làm đổ ra ngoài, ăn hết tô còn biết vét thiệt sạch, con còn bảo " cô dạy, ép...ép... vậy nè", vừa nói con vừa ép muỗng cơm vào thành chén cho gọn. Hôm nào em Ken không chịu ăn, bà ngọai còn nhờ "Pingu, xúc cho em một muỗng giùm bà đi" vì em Ken thích chơi và nghe lời anh Pingu nhất mà. Mỗi tối, trước khi ngủ, Pingu hay nằm giỡn, nói chuyện với mẹ đến khi mẹ làm bộ ngủ mới thôi. Trong câu chuyện "phải đóan mới hiểu được" của con, mẹ biết được con đã đi học thật vui, học được nhiều điều mới. Và đó cũng là giờ Pingu dạy lại mẹ những gì con học ở trường, mẹ chỉ cần nói " mẹ phải đi làm, không được đi học, nên chẳng biết gì cả, cô dạy Pingu cái gì, Pingu chỉ cho mẹ với", thế là hết "mẹ của em ở trường, là cô giáo mến thương...." đến " one little two little three...." rồi " baby finger baby finger where are you....", mấy hôm nay lại còn " bé lớn rồi bé không thích lì xì..." giọng của con ngọng ngiu, thương chi lạ.. Và những cái tên cô Trúc, cô Hương, cô Hiền, chú Luân, bạn Kim Ngân, bạn Gia Huy và có lẽ bạn Anh Minh là người bạn con có cảm tình nhất, lúc nào mẹ cũng nghe con nhắc đến, đã trở nên quá quen thuộc với cả gia đình.

Bằng sự tình cờ, ba mẹ tìm được ngôi trường ATY này con cho, và ba mẹ cảm thấy rất yên tâm khi mỗi ngày đi làm, ba mẹ bíêt được con đang ở trường, đang được chăm sóc chu đáo, được dạy những điều mới lạ. Mãi luôn vui tươi, hạnh phúc con nhé. Thương con lắm Pingu à