Tuổi thần tiên nép trong tay mẹ hiền

Một dòng sữa thơm xa xôi còn truyền

Tuổi thần tiên đến khi em vừa lớn

Áo ngắn đi dần, may áo mới luôn.


Tuổi thần tiên lắng nghe cha ngọt ngào

Giọng trầm hát câu ca dao dạt dào

Tuổi thần tiên có thêm anh chị yêu

Có thêm ông bà tóc trắng da nheo.



Tuesday, November 27, 2012

Câu chuyện của ông ngoại

Ông ngoại đón Pingu mỗi buổi chiều, ông để Pingu ngồi phía trước, đai Pingu sát với người mình. Hai ông cháu có nhiều chuyện để kể với nhau, Pingu kể ông nghe chuyện ở trường, ông thường dạy cho Pingu những điều gặp ở dọc đường.
Hôm nay, hai ông cháu gặp trời mưa, ông ngoại trùm áo mưa hai đầu, Pingu thò đầu ra nhìn mưa. Ông ngoại cẩn thận chạy xe chậm. Bỗng nhiên một chiếc xe phía sau, chạy không nhanh nhưng có lẽ người lái xe mải nhìn đi đâu nên tông vào chiếc xe xhạy phía trước, xe này cũng chạy chậm va vào đầu xe của ông ngoại, ông ngoại loạng choạng tay lái, may mà gượng lại được, ông nghe hai chiếc xe phía sau đổ xuống đường, nhìn lại xe mình bị bể chiếc đèn xi nhan nhưng may nhất là không té nên không sợ Pingu bị thương, ông cũng mừng nên theo đà xe đi luôn không dừng lại.
Về nhà, ông ngoại kể chuyện cho cả nhà nghe: “Hôm nay bố chở Pingu đi về, một chiếc xe  tông chiếc xe chạy sau bố, chiếc xe này tông xe bố, may mà bố cứng tay lái nên loạng choạng mà không té, chỉ bể đèn xi nhan, hai chiếc xe kia bị ngã, bố không dừng lại mà đi luôn.”
  Cả nhà mừng thầm cho hai ông cháu. Pingu ngồi nghe xong buộc miệng: - Ông ngoại sợ công an bắt nên ông ngoại chạy luôn.
Cả nhà nghe Pingu nói cùng cười, mẹ Đăng bảo: - Cô dạy luật giao thông cho Pingu kỹ ghê.
Buổi tối, Ken chui vào mùng, nằm bên cạnh ông ngoại thỏ thẻ:
- Ông ngoại kể chuyện cho Ken nghe đi
- Ken thích nghe chuyện gì
- Chuyên ông ngoại sợ công an, ông ngoại chạy luôn đi.
Wa! Ông ngoại ngớ người ra
Saigon 01.11.2012

Thursday, October 11, 2012

Ken đâu

Trưa nay, nhóc dậy sớm, bú xong bình sữa, nhóc lững thững chơi một mình. Anh Pingu đi học chưa về, dẫu rằng nhóc cộc tính, hay bắt nạt anh, chơi với anh một lúc thế nào cũng có chuyện nhưng Pingu lại là người hay bày trò , có những sự tưởng tượng khiến mọi người ngạc nhiên và lúc đó nhóc chỉ việc làm theo.

Không có anh, nhóc hơi buồn, nhóc đổ thùng đồ chơi ra, xếp tất cả các chiếc xe thành một dãy rồi nằm ra ngắm nghía, anh Pingu có thể nằm nhìn đoàn xe đến cả giờ tưởng tượng chuyến xe đi xuyên núi vượt đồi nhưng nhóc thì không chịu. Nhóc lấy đồ lắp ráp ra xếp xe lửa, toa này nối tiếp toa kia, xếp nhà nhỏ, nhà to rồi lại chán.

Nhóc vào phòng dì Thư, dì đang ngồi làm việc trên máy vi tính, ông ngoại còn ngủ, ngoài bếp bà ngoại bận súc bình sữa không ai rãnh để chơi với nhóc . Nhóc buồn nhưng không thèm khóc mè nheo, nhóc lúc thúc qua phòng ba mẹ, đứng trước tấm gương lớn của chiếc tủ, nhóc ngắm mình một lúc lâu, rôi hỏi:
-Ken đâu?
Rồi lấy tay chỉ vào mình:
-Ken đây! Ken đây.
Nhóc nhe răng cười mà đâu biết người lớn tuy mỗi người một việc nhưng lúc nào cũng để mắt trông chừng nhóc . Họ cũng nhìn nhau cười.

02.10.2012

Vốn từ của Ken

Bản tánh Ken khá lầm lì, nếu ai không biết tưởng Ken ít nói và cộc tính nhưng thật ra do bản tính hay mắc cở chứ lúc Pingu  bằng tuổi Ken bây giờ Pingu nói chưa sỏi và đầy đủ câu cú như Ken bây giờ.
Mỗi tối, Ken và Pingu chơi đùa với mẹ mới ngủ, khi Ken ngủ xong thì mẹ bế qua phòng bà. Trước khi qua ngủ với mẹ, Ken thủ thỉ sợ bà ngoại buồn:
-Tối Ken ngủ với mẹ, sáng dậy với bà ngoại.
Bà ngoại cắc cớ:
-Tại sao tối ngủ với mẹ mà lại dậy với bà ngoại, Ken qua bà bằng cách nào.
Ken tròn mắt suy nghĩ:
-Ken bò qua!!!
Tại sao bò mà không đi.
Ông ngoại hết thuốc lá, rủ Ken:
-Ken đi mua thuốc với ông ngoại không?
-Ông ngoại hết thuốc rồi hở? hết thuốc con mèo hở?
Trời có ai nói với Ken là ông ngoại hút thuốc con mèo đâu.
Mẹ Đăng đi công tác xa, bà ngoại hỏi Ken :
-Mẹ Đăng đi đâu.
-Đi công tác rồi.
-Mẹ Đăng đi bằng gì?
-Bằng máy bay.
Rồi Ken ngẫm nghĩ:
-Ken đi máy bay đi Hà Nội.Ken đi xe lửa đi Sapa.Ken đi xe buýt đi Dalat.
Thật đúng ,đi một ngày đàng học một sàng khôn
29.09.2012

Cầu thang số một

Buổi sang cứ khoảng 9 giờ rưỡi, bà ngoại hay dắt Ken xuống chiếc chợ xỏm của chung cư để Ken qua cơn buồn ngủ sang, đôi lúc ngang gánh đậu hủ, bà ngoại hỏi:
-Ken ăn đậu hủ không.
-Dạ ăn.
Bà ngoại vừa đút cho Ken ăn vừa trò chuyện với cô bán hang:
-Thằng nhóc này chán lắm cháu, không chịu ăn cơm, chỉ thích uống sữa.
Ken nhìn bà ngoại:
-Bà ngoại nói sai rồi,..sai bét.
Cô bán hàng cười:
-Bà ngoại nói sai bét hả
Khi đi về , Ken lúc thúc đi trước, vừa đi vừa thỏ thẻ:
-Cầu thang của anh Gu nè.
Bà ngoại cắc cớ:
-Đâu?
-Đây nè, cầu thang số một.
Bà ngoại ngỡ ngàng:
-Sao cháu biết cầu thang số một?
Ken đưa tay chỉ lên cao có gắn tẩm biển nhỏ ghi “1” để chỉ lối vào cầu thang.
-Đây nè.
Bà ngoại thật không hiểu: có ai nói cho ken biết cầu thang nhà mình là cầu thang số một đâu, mọi người cứ đến đầu log có quán cà phê cờ tướng là đi lên.
                                    15.9.2012

Pingu múa Tây Nguyên

Trường Pingu hay làm văn nghê. Mới văn nghệ cuối năm, Pingu làm cu tý trong ba bà đi bán lợn con, nay lại làm văn nghệ chào mừng năm học mới. Chẳng biết ở trường tập thế nào mà hôm nay Pingu bảo mẹ:
-mẹ nhớ mang cho con chiếc quần bơi
-Hôm nay tắm hồ bơi hả con? Sao không mặc đồ bơi siêu nhân
-Không để làm văn nghệ, không cần áo, chỉ cần quần
Cả nhà đoán già đoán non : tiết mục văn nghệ diễn tả cảnh học sinh nghỉ hè đi ra biển.
Đến ngày trình diễn ba mẹ đi làm không thể đến dự, ông ngoại chở bà ngoại và em Ken lên coi. Các tiết mục đều rất vui bởi các diễn viên diễn thì ít mắc tìm ba mẹ thì nhiều, Pingu cũng lên hát đồng ca với các bạn, lần này Pingu được cầm micro, có nghĩa là “giọng ca đang lên tuy chưa biết lúc nào xuống”. đến gần cuối chương trình lớp chồi 2 của Pingu trình bày  múa : em đến trường. ( mẹ lên rẫy , em đến trường …)
Bà ngoại ngỡ ngàng nhìn Pingu ở trần mặc quần tắm, quấn mấy mảnh vải làm xà rông của người dân tộc tây nguyên. Tất cả các phụ huynh đều hồ hởi theo dõi bởi diễn viên múa như các diễn viên thực thụ , cũng giơ tay lên trời, cũng nhảy nhót. Bài múa khá dài mà diễn viên múa không quên. Người Pingu trắng, tròn trịa, trông thật thương. Ai cũng khen Pingu múa đẹp!!!!

05.09.2012

Tuesday, September 4, 2012

Biệt danh

Mỗi lần đi siêu thị, bà ngoại cũng mua cho Ken một cái bánh pararotty, chiếc bánh tròn, thơm , có chút nhân ở giữa. Ông ngoại thương cháu muốn cháu ăn hết bánh, bèn bày trò: -Giờ Ken với ông ngoại nhậu nghe. Ông ngoại lấy mảnh đồ chơi lego làm ly rượu : -Ông bác này, ông ăn miếng mồi đi. Đoạn ông lấy miếng bánh đưa cho cháu, Ken bỏ vào miêng ăn ngon lành và lấy mảnh gỗ giả bộ uống và cũng khà một tiếng. Cứ vậy là Ken ăn hết cái bánh. Và nghiễm nhiên Ken nghĩ mình là “ông bác” Hàng xóm của Ken là bé Kẹo. Kẹo là con gái nên nhõng nhẽo và hay khóc . Một lần Ken khóc , bà ngoại chọc : -Thôi bà gọi Ken là “ông Kẹo” nghe Buổi tối, mẹ Đăng hỏi Ken: -Ken đi học tên gì? -Minh Nhật. -Ken ngoan thì mẹ gọi là gì? -Ông bác -Ken hư thì mẹ gọi là gì? -Ông Kẹo Đó Ken có nhiều tên nhưng cái hay là Ken phân biệt lúc nào mình tên là gì

Saigon 15.8.2012

Bài học từ cháu

Pingu đi học về, bày cho Ken chơi đủ mọi trò chơi : chơi xe, xếp hình, chạy nhảy …bà ngoại chỉ canh chừng để không xảy ra nguy hiểm.

Pingu thích nhất là trèo lên giường và nhảy tưng tưng. Ken bắt chước nhảy theo.
Bà ngoại sợ hai cháu ngã xuống đấy, bảo Pingu không chơi nữa mà Pingu không nghe.

Bà ngoại cáu: -Cái thằng Pingu này, mày phá vừa thôi chứ.
Pingu từ tốn: -Bà ngoại đừng gọi Pingu bằng” mày” , “ mày” là cái thằng nào.

Bà ngoại tròn mắt nhìn cháu, nhỏ giọng: -Bà ngoại xin lỗi, nhưng Pingu không được phá nữa nghe.

Saigon2 2.8.2012

Góp nhặt (tt)

Ken học nói

Còn hơn 20 ngày nữa đến sinh nhật thứ hai của Ken. Có lẽ có Pingu dẫn đường nên Ken mau biết nói, biết chơi. Giờ Ken có thể tham gia mọi trò chơi do Pingu bày ra và không hề bị lép vế.
Ken nói rõ ràng và sử dụng từ vựng khá tốt: -Ông ngoại ơi! Ăn phụ cháu đi.
-Bà ngoại ơi ! Pha sữa bình cho cháu đi. Bình lạnh á.

Bà ngoại cũng hay bày trò: -Ken không được khóc, Ken nói lại coi.
-Bà ngoại ơi! Pha sữa cho cháu đi. Hì ! Hì!

Ken cũng rất thích hát: từ những bài hát của anh Pingu: nu na nu nống, cái bóng nằm trong, con ong nằm ngoài….. những bài hát mà mẹ dạy: con vỏi con voi, cái vòi đi trước…bài hát ông ngoại ru ngủ: cắc cùm cum cắc cum cum cùm cum, đuốc lô ô bập bùng bên ánh đuốc…đến những bài tụng kinh của bà.

Một hôm Ken nằm thỏ thẻ: -Tất cả A Di Đà Phật, Nam mô A Di Đà Phật . Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật…

Bà ngoại thật không tin ở tai mình khi một đứa bé chưa đầy hai tuổi mà nhớ được danh hiệu hai Đức Phật

10.8.2012

Ken đi bơi
Mỗi sáng chủ nhật, ba mẹ cho hai đứa đến hồ bơi, chỉ vài lần, giờ này hai anh em xuống hồ bơi thành thạo, hai tay đeo hai chiếc phao tay. Pingu có thể bơi từ đầu hồ đến cuối hồ, còn ken thì ba hay mẹ phải phụ theo. Hai anh em bơi cả tiếng đồng hồ, khi tắm và thay quần áo xong.
Ken hỏi: -Mình đi đâu?
Bà ngoại hỏi lại: -Mình đi đâu?
Ken mở to hai mắt, suy nghĩ rồi trả lời: -Đi ăn sáng.

12.8.2012

Góp nhặt

Mẹ đi vắng
Mẹ Đăng đi công tác đến ba tuần, mà ba Hài cũng đi mất một tuần những ngày ấy, Pingu bề ngoài tưởng như bình thường nhưng trong lòng thì nhớ lắm.
Ông ngoại chọc: -Pingu nhớ mẹ Đăng ghê
Pingu nước mắt muốn chảy ra.

Buổi tối dì Thư hỏi: -Tối nay Pingu ngủ với dì nghe.
-Ừ! Nhưng Pingu chỉ ngủ mấy ngày mẹ đi công tác thôi nghe.

Mặc dù cũng ăn uống , ngủ nghỉ bình thương nhưng Pingu sút hẳn đi. Giờ mẹ Đăng về Pingu mừng lắm, Pingu bảo mẹ _Mẹ đừng đi công tác lâu nữa nghe.

20.5.2012

Cóc Kêu
Tưởng Ken lớn lên sẽ ít nói nhưng giờ thì Ken như con sáo, nói nhiều và không có ngọng như anh Pingu. Ken hay gọi: -Gu ơi Gu!
Giờ thì đổi: -Anh Gu ơi! Anh Gu à!
Ken biết nhiều bài học thuộc lòng mà Pingu học: nu na nu nống nè, dí dầu cầu ván đóng đi nè..Ken học rất mau và nhớ dai.
Ai cho gì bà ngoại bắt cám ơn, Ken nói: -Cóc kêu ( thank you).
Riết một chặp, dì Thư lên cơ quan cũng “Cóc Kêu” .Nói xong dì biết mình bị lịu tiếng của Ken.

Có hôm Pingu dạy em: -Ken nói thank you đi
-Cóc kêu
Pingu: -Sai rồi Ken nói thank you đi
-Cóc Kêu.
Pingu qua phân trần với bà ngoại
-Em Ken không nói được thank you bà ngoại ơi, Pingu nói được thôi.
Bà ngoại cười, lỗi tại bà thấy em chưa nói được nên bày cho em dễ đọc ai ngờ giờ không sửa được, thôi để từ từ em lớn.

21.5.2012

I ‘m Minh Thông
Pingu đi học về, khoe bà ngoại: -I’m Minh Thông. Đến giờ ăn cơn Pingu không chịu ăn bà ngoại dọa: -Pingu ăn ít thì Pingu là “ai em Minh Thông” còn Pingu ăn nhiều thì Pingu là “ai anh Minh Thông” Pingu tưởng thiệt: -Vậy cháu ăn nhiều nghe , để làm “ anh Minh Thông”
Bà ngoại tào lao thiệt

22.5.2012

Lễ phát thưởng
Mẹ đi vắng nên lễ phát thưởng cuối năm, ông ngoại chở bà ngoại cùng em Ken lên trường ATY rồi ông ngoại về nhà. Trường làm văn nghệ khá tốt , mỗi lớp có ba tiết mục : dân vũ, hát và tiết mục tự do và tất cả mọi thành viên đều tham gia nên có tài tử ra sân khấu. khóc mếu máo chỉ nhìn xuống khán giả tìm mẹ. .

Tiết mục dân vũ thì Pingu ngoáy khỏi chê ( hôm đi họp tổng kết cuối năm, cô giáo bảo : Pingu thích nhất là nhảy hip hop, lúc nào cũng năn nỉ cô mở máy để nhảy)
Tiết mục thứ hai là hát, hát bài tiếng Anh hẳn hoi , và Pingu cầm micro ghê không.
Lớp Pingu múa minh họa bài “ ba bà đi bán lợn con”. Mẹ Đăng tranh thủ về một hôm giữa kỳ công tác mua luôn bộ bà ba màu nâu. Cuối cùng thấy “ Cu Tý Pingu” trong bộ bà ba nâu với khuôn mặt sáng sửa , lí lắc ( hay bà ngoại thiên vị) và có nụ cười dễ thương.

Sau phần văn nghệ, đến phần phát thưởng: mỗi lớp sẽ có 3 bạn được phần thưởng giỏi xuất sắc, còn các bạn khác được phần thưởng giỏi . Vẫn biết chỉ là lớp Mần thôi và chỉ có giá trị khích lệ nhưng bà ngoại cũng hồi hộp khi chờ nghe cô Hiền xướng danh:
-Lớp Mầm 2, em Quốc Khánh, em Nguyễn Minh Thông…
Oai ghê chưa. Phần thưởng gồm một chú rùa bông, một chiếc xe tăng và một gói bánh.
Cả nhà mừng khi thấy Pingu ôm phần thưởng về.

Dì Thư : -Mới lớp Mầm mà được giỏi xuất sắc. Mệt chết được

26.5.2012

Thương em
Ba Hài và mẹ Đăng đi công tác về, Pingu được nghỉ hè thì ông ngoại về Dalat thăm nhà. Ở nhà có ba bà cháu lủi thủi với nhau. Sáng nay bà ngoại cho hai đứa xuống đường mua thức ăn, Pingu thấy em Kẹo cạnh nhà ăn đậu hủ sà xuống ngồi ăn theo , Ken không chịu ăn nên về nhà với bà ngoại. Pingu ăn xong theo ông ngoại Kẹo lên nhà Kẹo chơi không về nhà. Bà ngoại ở nhà nghe tiếng Pingu chơi với Kẹo cười khanh khách.

Ken ở nhà một mình buồn coi tivi chán, quấy đòi uống sữa, bà ngoại đưa bình sữa, không chịu khóc toáng lên, lại nghe tiếng chân Pingu chạy thình thịch về và nghe tiếng Kẹo khóc to.
Bà ngoại thấy bóng cháu về nhà ,vội mở cửa, thấy ông ngoại Kẹo bèn hỏi:

-Pingu chọc Kẹo khóc phải không anh.
-Không, Pingu đang chơi nghe tiếng Ken khóc bèn chạy về, dỗ em. Kẹo thấy Pingu về nên khóc.
-À là vậy

Vậy mà ở nhà ông ngoại cứ chê Pingu ít thương em.

29.5.2012

Message from HongKong

Mẹ đang ở sân bay, chờ được về với Pingu & Ken đây. Nhớ 2 đứa kinh khủng, mới đi có nửa tháng mà cứ như là cả năm rồi. Ngày nào mẹ cũng skype về nhà để được thấy & nghe 2 thằng nhóc quậy. Ken lúc này dễ thương lắm rồi, có lẽ con ngoan hơn cả anh Pingu. Mẹ skype, Ken liên tục xin ông ngoại đậu phộng để đút cho mẹ, nói chuyện với mẹ thì bẽn lẽn, còn che mắt mắc cỡ nữa. Thương nhất là nghe Ken gọi "Goo ơi, Goo". Anh Pingu thì nghe ba kể bữa nay lắm trò lắm rồi.